Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
diễm lệ, hình dạng cũng mỹ miều. Còn Vương Xán ngây người nhìn vào những chiếc lá cây, tâm hồn như thể treo ngược cành cây, đây có lẽ là lần đầu tiên anh thấy cô như vậy.
“Em làm sao thế?”
Cô định thần lại, mỉm cười đáp: “Không sao cả.”
Trong lòng Hoàng Hiểu Thành chợt dâng trào một thứ tình cảm ấm áp, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Tiểu Xán, anh vẫn luôn cho rằng em sẽ không thể nào u buồn, sầu muộn như những cô gái lãng mạn khác.”
Vương Xán liếc nhìn anh rồi nói: “Anh cũng có lúc nhớ về trường cũ, điều này thực sự khiến em cảm thấy kinh ngạc. Em cũng luôn cho rằng anh chỉ biết nhìn về tương lai phía trước, chứ không thể cảm tính như thế này được.”
Hoàng Hiểu Thành nhất thời nghẹn giọng, im lặng một lúc, anh mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Thực ra thì anh đang nhớ em, Tiểu Xán, nỗi nhớ da diết.”
Vương Xán nghe vậy chết lặng người. Chim chóc đang nhảy nhót, hót ca ríu rít trên cành cây, lá cây rơi đầy mặt đất thi thoảng kêu lên xào xạc do bị người đi lại giẫm lên, không khí đột nhiên tĩnh lặng vô cùng.
Hoàng Hiểu Thành vẫn nằm trên mặt đất, nheo mắt nhìn bầu trời xuyên qua các tán lá. “Tiểu Xán, chúng ta có thể làm lại từ đầu được không?”
Vương Xán vẫn giữ nguyên thái độ ngây thần như trước, cầm trên tay chiếc lá bạch quả, mãi một hồi lâu chẳng hề đáp lại anh. Hoàng Hiểu Thành cũng đành chịu trận, lại cảm thấy buồn cười, ngồi dậy lấy chiếc lá trong tay cô, lúc này cô mới định thần lại.
“Đừng có lấy chuyên này ra làm trò đùa nữa.” Vương Xán đanh mặt lại.
Hoàng Hiểu Thành im lặng nhìn cô, thái độ không còn đùa cợt như trước nữa. Vương Xán tâm trí rối bời, lảng tránh ánh mắt của anh, tức giận suy ngẫm: “Quả nhiên là Hà Lệ Lệ thông minh hơn mình rất nhiều, quả nhiên mình đã chậm chạp, ngây ngốc đến nực cười.”
Vương Xán lên tiếng với giọng khổ sở: “Trên diễn đàn của trường anh không bàn luận về địa điểm chia tay rồi quay lại với nhau thì nên gặp ở địa điểm nào sao? Em dám đảm bảo lên tiếng yêu cầu chuyện này khi đi trên nơi đầy ắp kỉ niệm trước kia không phải là một ý hay. Hồi ức nếu không vui vẻ, bắt đầu lại sẽ chỉ là một trò cười mà thôi. Hồi ức mà quá đẹp, lại càng khiến người ta không biết tại sao phải chia tay, vậy nên chẳng cần thiết phải nói đến chuyện gương xưa lại lành.”
“Anh biết rằng vẫn còn nợ em một lời giải thích.”
“Không... không cần thiết nữa, thật đấy. Chuyện đã qua rồi thì hãy để nó qua đi.”
“Tiểu Xán, anh có thể khẳng định rằng em đã từng yêu anh.” Hoàng Hiểu Thành vẫn nhìn cô đắm duối. “Thế nhưng anh không dám khẳng định liệu em đã từng hận anh chưa?”
Vương Xán im lặng, không nói gì.
“Có đôi lúc, anh có một suy nghĩ ấu trĩ thế này, anh hy vọng em hận anh, như vậy ít nhất em cũng không quên anh. Còn hầu hết thời gian còn lại anh thường nghĩ, anh hoàn toàn không hề có tư cách yêu cầu em phải nhớ đến anh.”
Vương Xán khó khăn lắm mới lên tiếng được: “Chúng ta không đến mức nhất định phải dùng cách hận thù để nhớ về người kia.”
“Nói như vậy, em đã quyết định quên anh?”
Vương Xán nhìn anh, đôi mắt biết cười khiến cho anh cảm thấy đôi chút xa lạ. Một lúc sau, cô lấy tập kí phỏng vấn từ túi ra, lật đến trang sau cùng, nơi đó còn kẹp một chiếc lá bạch quả màu vàng.
“Mùa hè năm đó, em để trống, chỉ toàn suy nghĩ lung tung, cũng chẳng thể nào nghĩ ra tại sao anh nói đi là đi ngay được. Đến mùa thu, em đến phỏng vấn tại một nơi gần trường đại học Khoa học tự nhiên này, đột nhiên nhận ra thời gian trôi qua rất nhanh, lại đến mùa lá bạch quả vàng mượt. Sau khi tới đây, em mới phát hiện thấy, nơi đây vừa mưa xong, lá cây đều đã rụng gần hết. Hoa nở hoa tàn, bốn mùa luân hồi, có rất nhiều chuyện đều chẳng có đáp án. Em nhặt chiếc lá này rồi đặt vào đây, sau đó không hề lại đây lần nào nữa.”
Hoàng Hiểu Thành lặng người đi, một lúc sau mới lên tiếng được: “Anh xin lỗi...”
“Dù thế nào đi nữa, tất cả đều đã qua rồi. Anh nhìn xem, em đã thành thật nói cho anh biết hết tất cả những việc đã làm trong quá khứ, chính là muốn nói rằng em thực sự đã buông tay rồi. Em không muốn tìm hiểu về nguyên do, chúng ta không cần thiết phải chạy tới đây để tính món nợ năm xưa nữa.”
“Anh không thể nào quên được, cứ một khoảng thời gian, anh lại vào diễn đàn đó xem, sau đó nhớ lại những ngày hai ta bên nhau. Những hồi ức tuyệt đẹp mà em để lại cho anh chỉ đến sau khi đánh mất, anh mới biết, anh đã bỏ qua những gì.”
Vương Xán bật cười thành tiếng: “Đây được coi là lời khen muộn màng dành cho em hay sao? Cho dù đã chia tay rồi, em vẫn cứ là một người bạn gái không tệ, xứng đáng để hồi ức lại đúng không?”
Hoàng Hiểu Thành không hề để tâm đến lời mỉa mai này, bình tĩnh nói tiếp: “Vào năm cuối cấp ba, ông nội anh bị bệnh ung thư phổi. Gia cảnh nhà anh bình thường, bố mẹ vừa muốn chữa bệnh cho ông, lại vừa muốn dành tiền nuôi anh ăn học, vậy nên vô cùng vất vả. Vào lúc anh học năm thứ tư, bệnh tình ông càng lúc càng nghiêm trọng. Bố mẹ giấu anh, muốn chống chọi cho tới khi anh học hết thạc sỹ, thế nhưng nghỉ đông anh về thăm nhà mới biết, cứ để bố mẹ tiếp tục thế này, anh sẽ