Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.
hỉ có Thẩm Tiểu Na hiểu rõ nguyên nhân vì sao anh lại làm như vậy.
“Anh Hướng Viễn, anh sợ sau khi đến Tín Hòa làm việc, Vương Xán sẽ chẳng thể quay lại với anh nữa đúng không?”
Anh mệt mỏi đáp: “Đừng lo chuyện của anh, Tiểu Na.”
Thẩm Tiểu Na cảm thấy vừa ảo não lại vừa uất ức. “Anh muốn em không làm phiền anh nữa, anh cũng sẽ không quan tâm đến em nữa, em không hiểu nhầm ý anh đúng không?”
“Anh vẫn quan tâm đến em, Tiểu Na, nhưng anh càng hy vọng em có thể chịu trách nhiệm với cuộc sống của riêng mình.”
Công việc mới vô cùng bận rộn, chiếm hữu phần lớn thời gian của Trần Hướng Viễn. Tuy nhiên, Thẩm Tiểu Na không thể nào không lo chuyện của anh được. Một buổi tối đẹp trời, đột nhiên cô gọi điện tới, nói với anh rằng cô đang ăn cơm tại một nhà hàng thì gặp được Vương Xán: “Cô ấy đang dùng bữa với một anh chàng đẹp trai, xem ra quan hệ hai người đó rất thân mật. Không tin thì anh tới đây mà xem.”
“Anh sẽ không tới đó đâu. Tiểu Na, em đừng gây chuyện nữa, không được phép làm phiền cô ấy.”
“Anh Hướng Viễn, anh không vui vẻ vì cô ấy thì chẳng đáng chút nào. Hai người mới chia tay được ít ngày cô ấy đã thân mật cùng người khác rồi.”
“Tiểu Na, anh và em đều có cuộc sống riêng của mình. Cho dù là anh em ruột thịt, cũng đừng nhúng tay quá sâu vào chuyện của người kia, đây là đạo lí rất thông thường mà tới gần đây anh mới hiểu. Cuộc sống của Vương Xán là chuyện của của cô ấy, không có liên can gì đến em cả. Anh dập máy đây.”
Ngữ khí của Hướng Viễn kiên quyết, nhưng lại chẳng bình thản, tự tại như lời anh vừa nói. Anh không thể tiếp tục bình tĩnh làm bản báo cáo tài chính như trước đó nữa. Anh bước đi bước lại trong nhà, nhận thức được lúc này mình chẳng khác nào một con mãnh thú bị nhốt, thế là liền thay quần áo đến phòng tập luyện. Sau một tiếng đồng hồ không ngừng tập, tắm rửa sạch sẽ xong, anh vẫn không bình tĩnh lại được.
Sau cùng, anh lái xe đến trước tòa nhà Vương Xán ở, ánh đèn điện vẫn sáng chói sau tấm rèm màu trắng ở khung cửa sổ tầng ba nhà cô. Anh không thể lỗ mãng đến mức xông thẳng lên đó gọi cửa, chỉ ngồi trong xe hút thuốc, bật nhạc nhỏ đến mức trong xe cũng chẳng nghe đươc rõ ràng giai điệu.
Anh biết, hành động này tự ti, không lí trí thật chẳng giống với con người anh từ trước tới nay. Dù cảm thấy đau khổ thế nào, anh cũng quyết tâm chấp nhận sự thật. Tuy nhiên, do mối quan hệ với Vương Xán gần đây đột nhiên chấm dứt, người phụ nữ từ trước đến nay tưởng như tính cách hiền hòa, dịu dàng ấy lúc này lại vô tình, quyết đoán đến vậy, quay đầu đi mà chẳng hề lưu luyến, tiếc nuối. Cô hoàn toàn phớt lờ, không trả lời những dòng tin nhắn offline qua MSN vậy nên anh chẳng biết phải làm thế nào để níu kéo lại cuộc tình này, nhưng cũng chẳng thể chạy đến truy hỏi cô: Em đang hẹn hò cùng ai? Em đã bắt đầu một cuộc tình mới rồi sao?
Mãi cho tới khi ánh đèn sau tấm rèm kia vụt tắt anh vẫn cứ ngồi trong chiếc xe ấy, không biết bao lâu sau mới lái xe quay về.
Ngày hôm sau, Vương Xán xóa tên anh ra khỏi danh sách liên hệ trên MSN, đây là điều anh hoàn toàn không thể nào dự liệu được, anh ngây người nhìn vào màn hình máy tính hồi lâu.
Sau khi tan làm, Trần Hướng Viễn lại lái xe đến quán cà phê Lục Môn. Anh nhìn thấy Vương Xán xuất hiện ở cổng vào tòa soạn, đối với một phóng viên mà nói, thời gian này tan làm cũng đã coi là muộn rồi. Hai vai cô buông thõng, chậm rãi bước đi trên đường, xem vẻ đang rất mệt mỏi, rệu rã. Ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, anh thấy thân hình gầy yếu đó đang bước đi chậm rãi. Anh đang định đứng lên, lại thấy cô vẫy tay gọi một chiếc taxi, chiếc xe đó nhanh chóng đi khuất khỏi tầm mắt. Trần Hướng Viễn tựa người ra phía sau, bê cốc cà phê đen đã nguội tanh nguội ngắt lên miệng uống một hụm.
Lời nói của Vương Minh Vũ lại vang lên bên tai anh: “Vu Lâm nói không sai chút nào, cậu đúng là một người hướng nội.”
Anh mỉm cười tự mỉa mai bản thân, hướng nội? Có lẽ là vậy. Trong ánh mắt người khác, từ trước đến nay anh luôn là người trầm tĩnh, lạnh lùng, chỉ duy mỗi Vu Lâm có thể nhìn thấu được anh.
Anh muốn ra ngoài, thế nhưng lúc này trái tim anh lại vang lên một giọng nói: “Hãy nhìn xem mình đã gây ra những gì cho Vương Xán? Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, mình chưa hề đem lại cảm giác vui vẻ trong tình yêu nhưng lại gây ra biết bao phiền phức cho cô ấy. Một Vương Xán từ trước đến nay luôn vui vẻ, lạc quan, một Vương Xán luôn cười tít mắt đầy hứng khởi, một Vương Xán không hề do dự đáp lại mình một cách nhiệt tình, một Vương Xán có thể ngủ vô ưu vô lo như một đứa trẻ...”
Cô đã cho anh quá nhiều cơ hội, theo lời cô đã nói thì: Từng bước từng bước cô hạ thấp ánh mắt của bản thân. Còn anh thì có lẽ đã dùng cạn kiệt cả lòng nhẫn nại và khoan dung của cô, bây giờ có nỗ lực, cố gắng đến độ nào cũng đều muộn rồi.
Trần Hướng Viễn cho rằng khi thấy Vương Xán và Cao Tường bước ra khỏi quán cà phê Lục Môn, sau khi anh đưa vé cho cô, cho dù không cam tâm đến mức nào thì anh cũng phải thuyết phục bản thân chấp nhận thất tình.
Tuy nhiên, anh chẳng th