XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.

phải kẹp vào sách mấy hôm để nó khô vàng đi mới dùng để làm thẻ, chỉ có cô nhóc kia, thực lười. “Cậu chừng nào thì mới lớn lên. . . . . .” Hắn nhìn chằm chằm thẻ làm dấu sách thì thào.
Nghỉ hè kết thúc, Thượng Quan Cẩn Ngôn dựa vào thành tích xếp thứ nhất của kì thi thống nhất toàn thành phố được tuyển thẳng vào trường Cao trung, nói cách khác, hắn vẫn cứ ở trung học Danh Dương học tiếp. Nhất Nhất từ nhà bà ngoại trở về nghe được tin tức như thế buồn bực không thôi, mỗi ngày chạy đến bên nhà cách vách cảm thán những ngày sau này không hề dễ sống a.
Một kì nghỉ không thấy mặt, người bên cạnh đều thay đổi. Gia Vũ da đen đi nhiều thân hình rắn chắc hơn, quả đấm cũng cứng rắn hơn, đánh vào trên tường vang bang bang, ánh mắt giống như một loại dã thú hung ác, khi căm tức cô nhóc giống hệt như muốn ăn thịt người. Chẳng lẽ cơm Thượng Hải làm cho hắn tiến hóa thành người sói? Hạ Mông không giống trước kia thích nói chuyện nữa, tuy rằng thành tích vẫn là đỉnh cao, nhưng lúc làm bài tập, thỉnh thoảng tinh thần lại lang thang đi đâu mất, đôi mắt nhìn người khác cứ mông lung như có mảng sương mù phía trước. Về phần cái tên không đi quốc gia tư bản chủ nghĩa - kẻ hai mặt kia, vẫn là thỉnh thoảng lại ở trước mắt cô nhóc lượn lờ, theo lý thuyết trường Danh Dương hai bên Trung học và Sơ trung cách nhau thật xa, vì sao hắn còn có thời gian rảnh rỗi đi thị sát? Aizz, cô nhóc tự an ủi bản thân, đều là không thuộc kiểu người như mình a, không cùng bọn họ so đo làm chi.



Nhật ký thiếu nữ trưởng thành


Bụng đau quá. . . . . . Nhất Nhất từ trong mơ bừng tỉnh dậy, ở chỗ trong bụng nhỏ của cô nhóc như có một bàn tay sống chết bóp, đau đến mức làm cô nhóc vã cả mồ hôi, trên quần còn dính một chút màu đỏ. Sao lại thế này? Nhớ tới chạng vạng ngày hôm qua bởi vì có tuyết rơi nhỏ, đường hơi trơn, cô nhóc không cẩn thận vấp ngã. . . . . . Nguy rồi, cú ngã đó biến thành nội thương rồi!
Sinh mệnh như thế nào lại mỏng manh như vậy? “Sở Lưu Hương truyền kỳ” mới xem đến đoạn Hương soái đi Thần Thủy cung tìm Điềm nhi, trong “Công phu tiểu tử” Kim Mễ còn chưa có học thành võ công, “Loạn Mã Thư” xem xong rồi quên chưa trả cho Tống Chí Cương. . . . . . Còn có ba mẹ, nếu biết con gái cứ như vậy đột nhiên chết đi, bọn họ sẽ thương tâm biết bao nhiêu a. . . . . . Cô nhóc oa một tiếng khóc lên: “Ba! Mẹ! Con bị nội thương sắp chết rồi!”
Sau một trận bận rộn rối ren, Đinh ba tựa vào cửa phòng cười, Đinh mẹ ngồi ở bên giường con gái giảng giải cho cô nhóc bài học tuổi dậy thì. “Không phải đã học qua khóa sinh lý sao?”
“Con quên rồi.” Nhất Nhất vừa khóc nên hai mắt hồng hồng. Thật sự đã quên rồi, đau đớn đột nhiên tới như vậy, trong lòng hoang mang rối loạn còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện khiếp sợ gì chứ, làm sao nhớ được kiến thức trên đống sách vở kia.
“Lúc đến kì sẽ không được dùng nước lạnh, không có thể ăn gì đó lạnh, chú ý giữ ấm bụng. . . . . .” Đinh mẹ căn dặn từng việc một. Vén rèm cửa sổ lên nhìn ra bên ngoài, không trung lay động phất phơ những bông tuyết như lông ngỗng. “Còn nữa, ngày mai không cho đi nghịch tuyết, chạm vào cũng không được, biết không?”
“Cút!”
“Tớ tốt bụng nhắc nhở cậu, để cậu đỡ phải bụng lại đau nửa đêm nửa hôm khóc lóc như ma kêu. . . . . .”
“Trịnh Gia Vũ tớ diệt cậu!” Một cước đá đi, hắn đã sớm né ra thật xa. Gia Vũ hỗn đản này ~~~ nhất định đoán được cái gì đó, sáng tinh mơ đã thức giấc, đến nhà cô nhóc nhìn trái nhìn phải quanh quẩn bên cô nhóc, còn thở dài nói cái gì trưởng thành những lời linh tinh, cô nhóc hận không thể trên sàn nhà xuất hiện cái lỗ để có thể trốn vào. Á không được, nếu trên sàn có lỗ thì sẽ lọt xuống lầu hai a. . . . . .
“Như thế nào không đi đắp người tuyết?”
“Trịnh Gia Vũ nếu cậu dám lại nói, tớ. . . . . .” vừa quay đầu, không phải là Gia Vũ. Mặt liền đỏ. Cẩn Ngôn vươn tay sờ vào trán của cô nhóc: “Cậu bệnh à ?” Không nóng nha, vì sao Đinh mẹ không cho cô nhóc nghịch tuyết?
“Cậu mới bị bệnh!” Không nói điều tốt lành, lại rủa cô nhóc!
“Bụng đau?”
Có đau hay không quan liên quan khỉ gì đến cậu a! Nhất Nhất phùng má lên không nói chuyện, hai con mắt nhìn khắp chung quanh chính là không dám nhìn vào kẻ hai mặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thực hiếm thấy lộ ra một chút thẹn thùng. Cẩn Ngôn nháy mắt mấy cái, đột nhiên hé miệng nở nụ cười. “Không thoải mái?”
“Liên quan gì đến cậu!” Vài chữ khuyên răn vẫn là hung tợn rít qua kẽ răng. Hắn không chút phật lòng, giật nhẹ quả cầu len trên mũ cô nhóc. “Cũng đến lúc rồi, cậu sắp mười bốn tuổi.”
Nói gì vậy? Nhất Nhất tức giận đến muốn đấm hắn một quyền.
“Đừng ngượng ngùng, tớ biết. Bà ngoại tớ là bác sĩ phụ khoa, trong nhà sách về phương diện này rất nhiều, cậu muốn hay không. . . . . .”
“Bà ngoại cậu là bác sĩ không phải cậu!” Nhấc chân đá một cái, Cẩn Ngôn nhanh chóng lui về sau tránh đi cô nhóc đá tới. Cô nhóc giận dữ, “Kẻ hai mặt, cậu tránh xa tớ ra chút!”
Kẻ hai mặt cười hì hì chạy đến con nhóc em , Minh Nguyệt bên kia khoa tay múa chân vài cái, qua