Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1288 lượt.

thuận lợi tiến vào tứ kết, cuối cùng quyết đấu là Danh Dương đấu với Nhất Trung, Thí Nghiệm đấu với Bát Trung, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ngôi vị á quân sẽ lọt vào tay Danh Dương hoặc Nhất Trung. Trận đấu diễn ra tại sân vận động của Nhất Trung, đương nhiên đội cổ động viên của đội chủ nhà chiếm đa số, trận đấu còn chưa có chính thức đội cổ động viên đã bắt đầu điên cuồng gào thét tên đội viên của đội trường mình, lo ó đến nỗi nóc nhà muốn sập. Khi đội Danh Dương xuất quân tiếng kêu hò càng lớn hơn nữa, bởi vì. . . . . . ‘Soái ca’*( anh đẹp trai) quá nhiều.
“Đinh Nhất Nhất cậu không phải từ Danh Dương tới đây sao người kia là ai, cả người kia nữa, còn có kia kia người kia. . . . . .” Ngồi cùng bàn là Hà Miêu bị kích động đến nỗi nói không mạch lạc.
“Đó là Gia Vũ của chúng tớ! Gia Vũ cố lên!” Nhất Nhất hô to trợ uy.
“Còn có, còn có. . . . . .”
“Lão đại cố lên! Đàm Vi cố lên!”
Thực lực của Nhất Trung cũng không thể khinh thường, điểm số gắt gao đuổi sát không tha. 1 phút cuối cùng bóng lại rơi vào tay Cẩn Ngôn, đang chuẩn bị gia tốc đột phá phòng thủ, trung phong bên đối phương đột nhiên như tia chớp từ bên cạnh lao đến che ở phía trước, Cẩn Ngôn tâng bóng tăng tốc, đột ngột ngừng, xoay người. . . . . . Đều bị thân hình đối phương như bóng với hình đeo dính phong bế đường thoát. Trên sân bóng đột nhiên yên tĩnh. Thân hình người mang bóng đột nhiên dừng lại, lùi lại phía sau, nhảy lên, quả bóng rổ trong tay vẽ ra một đường cong hoàn mỹ bay về phía rổ.
“Loảng xoảng!” Bóng 3 điểm! Một tiếng còi thật dài cất lên kết thúc trận đấu, đội bóng rổ Danh Dương giành chiến thắng. Gia Vũ đang lúc bắt lấy chai nước khoáng đổ trút lên đầu, một đoàn bóng dáng như báo vồ tới. “ Gia Vũ Gia Vũ! Cậu chơi bóng rất đẹp trai, hấp dẫn chết người ! Đi lại đây tớ giới thiệu cho cậu, các cậu ấy đều là bạn học tớ, ◎#¥%¥◎#. . . . . .”
“Khụ khụ. . . . . . Cậu. . . . . . Mưu sát!” Miệng còn đang đầy nước liền bị sặc, nước tiến vào trong lỗ mũi. Càng buồn bực là phía sau cô nhóc đi theo một đội quân tóc dài.
“Giúp cậu vỗ vỗ, ọe ~~~” Một thân đầy mồ hôi, hôi muốn chết, Nhất Nhất xoay đầu sang một bên giúp hắn vỗ lưng.
“Tớ được nhiều điểm hơn so với hắn nhiều.” Đàm Vi xoa xoa tóc đem mồ hôi hướng trên người cô nhóc vung.
“Cậu xa một chút!” Giống như con cún bị rơi xuống nước ướt sũng, còn vung lông tóc trên đầu a ~~~ vài đội viên khác ở bên kia uống nước, tròng mắt Nhất Nhất ngắm đi lại ngắm lại, ý…, Chu Đình sao lại cũng tới rồi, một tay lấy chai nước khoáng, một tay kia giơ khăn lông lau mồ hôi cho Cẩn Ngôn. Thực buồn nôn. “Tớ lau cho cậu!” Đoạt lấy khăn lông trên cổ Gia Vũ liền lau mặt cho hắn, miệng chít chít oa oa giới thiệu bạn học, “Đây là Đàm Vi, còn đây là Trịnh Gia Vũ, đều học năm nhất cao trung. Gia Vũ là hàng xóm của tớ, người anh em của tớ, chúng tớ chơi thân nhất. . . . . .”
Liếc đến bên kia có hai người đang ghé vào vào nhau nhẹ giọng nói chuyện, cô nhóc lớn giọng kêu, “Chúng tớ bạn bè môn đăng hộ đối!”
“Phốc!” Đàm Vi một miệng nước phun ra hết. Các nữ sinh được quen biết hai anh đẹp trai còn không thỏa mãn, đối tượng trọng điểm vẫn là anh đẹp trai kia. Nhất Nhất dẫn đội quân tóc dài vây quanh mục tiêu, đem vài cái tên lăn qua lộn lại giới thiệu n lần, thuận tiện thừa dịp người nhiều đem Chu Đình dẹp sang bên cạnh. Tâm tình cực tốt, tính khí hào hiệp tự dưng nảy sinh: “Muốn ký tên hay không a, các cậu muốn ký tên hay không?”
Gia Vũ cùng Đàm Vi liếc nhau, che mặt trốn vào một xó. . . . . . Đừng nói bọn họ có quen cô nhóc.
“Tớ …tớ …tớ có bút đây!” Nữ sinh nào đó kích động vạn phần móc trong túi lấy ra một cây bút bi. Gia Vũ cùng Đàm Vi lại hướng ẩn dấu càng kĩ hơn, vài đội viên khác thấy sự tình ồn ào lập tức cũng tìm chỗ ẩn thân, chỉ còn lại có Cẩn Ngôn dở khóc dở cười đứng ở xung quanh một đống con gái trong mắt nổi lên bong bóng màu hồng.
“Ký a.” Nhất Nhất nhét bút vào tay hắn.
“Tớ đem theo vở ký nơi này đi!”
“Ký trên tay tớ!”
“Ký trên quần áo tớ!”. . . . . . Nhốn nháo ầm ĩ choáng váng đầu, Cẩn Ngôn bất đắc dĩ cười, bắt lấy tay của kẻ đầu sỏ.
“Làm chi?”
“Không phải cậu nói muốn ký tên sao?” Dù sao cũng phải trị cô nhóc tật xấu nổi khùng ngẫu hứng này. Hắn ung dung thong thả lấy bút viết trong lòng bàn tay cô nhóc, từng nét nét từng nét rất nghiêm túc, vừa đau lại vừa ngứa khiến cô nhóc cười khanh khách. “Cái gì nha.” Ngốc, Nghếch, Đinh, Nhất, Nhất? Khó trách xem nửa ngày cũng không hiểu, nào có ai ký như vậy chứ! Đi qua xem chữ ký của người khác, bốn chữ rồng bay phượng múa rất đẹp mắt. Vì sao của cô nhóc lại khác? Cố ý đi! Nhất Nhất phùng má trợn mắt dùng sức chà xát trong lòng bàn tay, chà xát không sạch, căm giận trừng mắt nhìn hắn, nhìn thấy mắt hắn hướng qua bên này nhìn, khóe miệng rõ ràng là đang nhếch lên. A, con hồ ly này ~~~
“Viết chữ thật đẹp, người đẹp chữ cũng đẹp. . . . . .” Hà Miêu nhìn chằm chằm chữ ký trên cánh tay cười ngây ngô, liền càu nhàu với Nhất Nhất đứng bên cạnh. Đột nhiên lại nhíu mày: “Buổi tối tắm rửa làm sao bây giờ? Sẽ bị trôi