Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.

a tớ, là bạn học từ tiểu học đến sơ trung, trung học thì không học cùng nữa.”
“Thì ra là thanh mai trúc mã rồi?” Người giường tầng thần sắc kích động, “Cậu ta trải giường giúp cậu, lại gấp cả quần áo, đến cả nội y của cậu cũng gấp, chúng tớ đều thấy. Các cậu nhiều năm như vậy ở cùng nhau không xảy ra chuyện gì khác sao?”
“Ách~~~” Nhất Nhất rùng mình một cái, nghĩ đến nụ hôn giữa các cặp tình nhân, nếu. . . . . . hai chữ ‘loạn luân’ ngay tức khắc bay qua qua lại trên đỉnh đầu. “Hai chúng tớ là anh em, làm sao có thể xảy ra cái đó chứ.”
“Thật sự không phải? Vậy giới thiệu cho tớ đi, tớ thích trai đẹp!”
“Cậu ta đẹp trai? Như vậy gọi là đẹp?” Tối đa cũng chỉ có thể tính là nhìn được.
“Đẹp a!”
“Đã đủ đẹp trai lắm rồi, giới thiệu cho tớ đi Nhất Nhất?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liêu Mỹ Quyên hưng phấn sáng lên, “Cậu ta học trường gì? Học chuyên nghành nào? Bao nhiêu tuổi, trong nhà có mấy người. . . . . . Các cậu có cảm thấy không cậu ta có chút giống Cổ Thiên Lạc?”
“Có chút, nhưng so với Cổ Thiên Lạc còn có vẻ nhìn lâu dễ mến hơn. Cậu ta có cái mũi thật xinh đẹp, vừa cao vừa thẳng.”
“Hình dáng cao ít nhất là 1m8.”
“Hơn chứ, tớ thấy hình như là 1m85. Ai ồi, nói thật nha, dáng người thật quá chuẩn đi, qua lớp áo sơ mi bên ngoài có thể nhìn thấy cơ ngực. . . . . .”
“Lòi xương ngực á~~” Nhất Nhất cười ha ha. Nhìn không ra hóa ra đám bạn cùng phòng là nhóm sắc nữ!



Yêu nghiệt tái hiện thân


Tên của ba bạn cùng phòng rất khó nhớ, dây thần kinh lười của Nhất Nhất lại phát tác, nhớ tới việc đặt biệt hiệu cho bọn họ. Lần đầu tiên gặp mặt, Liêu Mỹ Quyên mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, người bên giường tầng trên cao mặc áo sơ mi màu đỏ, đối diện giường mặc áo sơmi màu xanh lam. “Về sau không cần gọi thẳng tên nhé, gọi là Tiểu Hồng, Tiểu Lục, Tiểu Lam đi, dễ nhớ, lại tỏ rõ chúng ta giao tình thân thiết.”
“Tớ không ý kiến.” Liêu Mỹ Quyên cười hì hì, “Vậy còn cậu?” Cô nhóc hỏi Nhất Nhất.
Người trên giường tầng cao, cũng chính là Tiểu Hồng đánh cái bốp chỉ: “Tiểu Bạch.”
“. . . . . . A?” Giống như tên của con cún. “Lúc cậu tới đây mặc áo trắng.”
“Đó là màu sữa! Còn pha một chút màu vàng nhạt.”
“Có Gia Vũ mà. . . . . .” Trên hành lang có mấy nữ sinh ló đầu ra nhìn, khuôn mặt tràn đầy ý xuân. Nhất Nhất lại rét lạnh một phen, lấy tinh thần một người vui không bằng mọi người cùng vui, cứ để mĩ nam đứng trước cửa không cho hắn đi vào. Cẩn Ngôn nghi hoặc hếch mày lên. Cô nhóc hắc hắc cười gian hai tiếng. “Nhìn bên trái. . . . . . đó, đúng rồi, lại nhìn bên phải xem.” Thành động vật trong vườn thú rồi nhé!
Hắn vừa tức giận vừa buồn cười, hướng đến Tiểu Lục nhẹ nhàng mỉm cười, người nào đó lập tức bị tan ra bởi nụ cười như ánh nắng mặt trời ấm áp giơ tay ra túm lấy con hổ ngăn ở phía trước đẩy về đằng sau. Ai nói con trai không biết dùng mỹ nhân kế?
“Mời cậu ngồi, đừng khách khí a.” Trên ghế còn rơi vỏ hạt dưa tán loạn, Tiểu Hồng vội vàng dùng khăn giấy lau đi, ngượng ngùng cười, “Có chút bừa bộn ha ha, vừa mới đang nói chuyện phiếm.”
Cẩn Ngôn nói lời cảm tạ ngồi xuống. “Nhất Nhất đó chắc là giường của cậu?” Trên đó cái gì cũng có, búp bê, đồ ăn vặt, sách vở giống như tiệm tạp hóa vậy.
“Tớ còn chưa có thu dọn đâu.” Nhất Nhất hùng hồn. Chỉ chỉ vào cái túi hắn xách đến, “Đây là cái gì?”
“Đồ ăn tặng cho các cậu, đừng khách khí.”
Cô nhóc hoan hô một tiếng, lấy gói quà to tướng đổ lên bàn, đồ ăn vặt, hoa quả ‘bạch bạch’ toàn bộ rớt ra. “Có quả mơ a, cả bánh Uy Hoa nữa. . . . . . Ăn đi ăn đi.” Hoàn toàn đã quên mất việc nên lấy nước mời khách uống. Tiểu Lam lấy bình nước khoáng đi qua. “Thật ngại quá không có lá trà, chỉ có thứ này.” Ngầm nháy mắt, đáng tiếc người kia trong mắt chỉ có đồ ăn nhìn không thấy, giống như con chuột đồng vui rạo rực rỉa ngập cả bàn đồ ăn. “Cậu sao có thể đi lên, kí túc xá nữ sinh không cho nam sinh tiến vào.” Nhất Nhất xé lớp vỏ của chiếc bánh Uy Hoa ra, lột mãi không ra, cuối cùng dùng răng nanh cắn. “Làm bằng thứ chất liệu gì không biết nữa, cắn cũng không đứt!”
Cẩn Ngôn nhìn thấy tâm phục khẩu phục, cởi xuống chùm chìa khóa có con dao nhỏ trong đó giúp cô nhóc cắt. “Không có quy định đó đúng chứ?”
“Có ~~” Chỉ vào Tiểu Hồng chứng minh lời nói không giả, “Vừa mới đồng hương của cô ấy không thể đi lên, dì quản lý ở phòng thường trực còn bắc loa từ dưới lầu hét lên! Vừa mới khai giảng đã như vậy còn không muốn để cho người ta sống a, quy định cái gì chứ!” Miệng cắn miệng bánh, vừa mở miệng bột bánh nhắm thẳng ra bên ngoài phun.
Cẩn Ngôn mặt không đổi sắc lau mặt. “Không có a, tớ chính là đến phòng thường trực hỏi một chút số phòng của cậu ở, vị dì kia tâm địa thật tốt, còn nói muốn dẫn tớ tới tìm cậu.”
“Làm sao có thể! Chẳng lẽ cậu không phải là nam . . . . . .” Bột bánh tiếp tục phun. Tiểu Lam đau đầu thở dài, nhìn thấy chủ nhân phun ra bột bánh kia không có phản ứng gì, đành phải lấy hai miếng giấy ăn đưa người bị hại.
“Cám ơn.” Cẩn Ngôn mỉm cười, “Quen rồi.”
“Cậu quen cái gì!” B