Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

ây không phải phối hợp với em sao?” Bác Thần da mặt dày đáp.
Lâm Hiểu véo hắn một cái, nhưng nơi này thực sự không thích hợp làm gì nhiều nên cô chỉ có thể giữ chặt tay Bác Thần, kéo hắn vừa nhẹ vừa nhanh bước vào phòng.
Đến khi đóng cửa, Lâm Hiểu mới nhẹ nhàng thở ra. Bác Thần một tay đặt cô lên mặt cửa, một tay nhẹ nhàng xoa xoa mềm mại của cô.
“Không mặc nội y thật là thuận tiện.”
Bác Thần vừa nói xong một câu này, liện nhận ngay một cái giẫm của Lâm Hiểu. Hắn cũng hoàn toàn không để ý. Cô đánh của cô, hắn “làm” của hắn. Vừa muốn thân thân vừa muốn cởi đồ, làm sao còn có thời giờ kêu đau.
Lâm Hiểu bị hắn o ép, chỉ có thể phụ giúp hắn, nhẹ nhàng thở gấp: “Lạnh chết, đừng cởi ở chỗ này.”
Bác Thần hiểu ý nên ôm cô đưa lên giường, kéo chăn bông trùm lên sau đó đặt cô ở dưới thân.
Có tiếng thở dồn dập, tiếng đàn ông hô hấp thô suyễn phối hợp cùng chiếc giường rung động, tất cả hé ra một đôi nam nữ vụng trộm ngọt ngào.
Đợi đến khi o ép xong, Lâm Hiểu mơ mơ màng màng tiếc hận. Tại sao bây giờ mới phát hiện ra phương pháp yêu đương vụng trộm này?! Rõ ràng nên sớm làm thế rồi!



Bị phát hiện


Ngày hôm sau phải đi làm, năm giờ sáng Bác Thần đã bò dậy rời khỏi giường để về nhà. Lâm Hiểu tiễn hắn sau đó cô tiếp tục mệt mỏi ngủ bù.
Ngủ thẳng đến bảy giờ, Lâm Hiểu mới mơ mơ màng màng rời giường, chuẩn bị mọi thứ rồi ra ngoài gặp Bác Thần. Sau đó chính là tranh cãi không ngừng, rồi cùng đi làm.
Hai người trước sau đều ngọt ngào như mật. Vốn hôm nay là một ngay yên ả tốt đẹp nhưng chỉ đến khi Lâm Hiểu về nhà mà thôi.
Đến khi Lâm Hiểu về nhà, Lâm mẹ vẫn đang ở phòng bếp bận rộn. Bà chuẩn bị xong đồ ăn rồi sắp sẵn lên bàn. Lâm Hiểu ngồi xuống bàn ăn cơm sau đó vụng trộm dùng đũa gắp trước đồ ăn.
Lâm mẹ đi ra, đưa cơm tới trước mặt Lâm Hiểu. Lâm Hiểu gọi một tiếng “mẹ” nhưng hơn nửa ngày sau mới nghe thấy tiếng trả lời.
Lâm Hiểu thật cẩn thận gọi: “Mẹ.”
Lâm mẹ tức giận nhìn con gái nhà mình, cố gắng đè nén giọng nói: “Con còn biết mẹ là mẹ con! Con nói xem, đêm qua không ngủ con đã làm cái gì?”
Quả nhiên…
Lâm Hiểu vặn vặn ngón tay, cúi đầu.
Lâm mẹ nhìn con gái như vậy lại càng giận: “Con, đồ nha đầu ngốc! Mẹ con cũng không phải người ngu ngốc, các con cũng lớn rồi nhưng cả hai sắp kết hôn, có chuyện gì không thể để sau khi kết hôn làm. Nếu con không cẩn thận có thai, như vậy giá trị của con sẽ rớt xuống thảm hại! Con có biết con ngốc lắm không!”
Lâm Hiểu ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Chúng con có dùng biện pháp an toàn.”
Lâm mẹ nghe đến đó thì thở dài nhẹ nhõm, khuôn mặt cương cứng cũng thả lỏng hơn nhưng vẫn chưa thể tha tội được, vì thể bà tiếp tục: “Con gái thì phải biết rụt rè, càng không dễ dàng có được mới có thể càng quý trọng. Con nhẹ nhàng để đàn ông tiến vào, con xác định nó sẽ không nghĩ con là một đứa tùy tiện rồi khinh thường con sao?”
Bị lời nói của Lâm mẹ dọa sửng sốt, Lâm Hiểu yên lặng không nói nhưng một lát sau lại ngẩng đầu kiên định trả lời: “Anh Bác Thần không phải người như thế.”
Lâm mẹ ngẩn ra, há mồm muốn nói cái gì lại thở dài một hơi: “Mẹ là một người mơ hồ, không biết nên dạy con cái gì. Hai con sắp kết hôn ngọt ngào với nhau, tin nhau đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng mà Hiểu nha đầu, mẹ tuy không có tư cách nói con nhưng vẫn khuyên con một câu, làm người thì phải để lại một đường lùi cho mình.”
Lâm Hiểu nghe đến đó lại nhu thuận nhìn Lâm mẹ, chờ bà nói tiếp.
“Hôn nhân a, không phải bây giờ các con yêu nhau mà có thể thật sự ở cùng nhau cả đời. Rất hiếm người yêu nhau đến tận xương tủy có thể kết hôn với nhau, cuối cùng so với những người không có tình cảm mà kết hôn còn kém bền vững hơn, con có biết vì sao không?”
“Bởi vì càng yêu nhau càng không thể dễ dàng tha thứ cho nhau. Đặc biệt là con gái, nếu đối phương làm chuyện có lỗi với mình, sẽ cảm thấy như trời đất sụp đổ, không thể chấp nhận được. Bác Thần là một đứa trẻ tốt, mẹ cũng biết nó là đứa có trách nhiệm với vợ con, con tin tưởng nó đối với con tốt đương nhiên không phải chuyện gì xấu. Nhưng con cũng không thể tin tưởng toàn bộ vào nó. Mọi chuyện đều phải lưu lại cho mình một phần lý trí, nếu không, gặp phải sự việc không dễ dàng tha thứ liền cảm thấy nát ruột nát gan, cuộc hôn nhân này có cũng được không có cũng chẳng sao, thậm chỉ ngay cả sống cũng không cảm thấy ý nghĩa, vậy thì tuyệt đối không được, con có hiểu không?”
Dù con rể có yên tâm thế nào nhưng thấy trái tim con gái mình đều chỉ treo lên một mình một người đàn ông, Lâm mẹ hẳn sẽ rất lo lắng?
Lâm Hiểu biết ý của Lâm mẹ, cô mỉm cười ôm Lâm mẹ kiên định nói: “Mẹ, con là do mẹ nuôi lớn, những lời này của mẹ thực sự miệt thị chỉ số thông minh của con rồi.”
Lâm mẹ véo mặt Lâm Hiểu, phụng phịu nói: “Mẹ chính là lo lắng cho con. Con có biết mẹ vất vả thế nào mới nuôi được một cô con gái. Con gái bây giờ, ai mà chẳng một nửa thật tâm một nửa giữ lại cho mình, con cứ rút gan rút ruột ra như vậy, mẹ thấy mà lo lắng.”
“Nào có?” Lâm Hiểu một bên làm nũn