Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1578 lượt.

ậu không sao chứ?”
“Có thể có chuyện gì.” Cả thể xác và tinh thần của Lâm Hiểu đều lâm vào trạng thái mệt mỏi, cô chỉ muốn về nhà ngay lập tức nhưng lại sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người.
Tề Kỳ không biết nên an ủi như thế nào đành nói: “Đừng để ý tới tên đàn ông kia, mình đoán hắn nhất định đang âm thầm ở một bên chú ý cậu, chúng mình càng phải chơi thoải mái cho hắn xem, được không, có muốn khiêu vũ hay nhảy múa gì không? Cùng ra sàn nhảy xoay xoay?”
Mặt Lâm Hiểu không chút thay đổi nhìn về phía Tề Kỳ, cảm thấy chủ ý của cô nàng thật ngốc nghếch: “Không cần đâu.”
“Hay mình đưa cậu ra quầy bar, chỗ đó có một anh chàng pha chế bộ dáng khá được, còn pha cocktail rất ngon nữa, có muốn đi thử một ly không?”
Lâm Hiểu không hề hứng thú nói: “Bộ dạng có tốt cũng đâu thể ăn vào bụng được, bảo phục vụ đưa tới đây không phải tốt hơn sao?”
“Được rồi, chị sợ cô rồi, nếu không chị đây cùng cô uống rượu?” Tề Kỳ bất đắc dĩ nói.
Lâm Hiểu nhún vai, giơ ly rượu lên, tỏ vẻ không sao cả.
**
Bên kia Bác Thần bảo Ngô Tuấn Hạo gọi mấy người phụ nữ bên cạnh rời đi. Ngô Tuấn Hạo thấy sắc mặt Bác Thần không được tốt lắm nên kiên quyết nghe lời lập tức cho mấy cô nàng đi luôn, trong bàn bây giờ yên tĩnh hơn nhiều.
Ngô Tuấn Hạo đập mạnh vai Ngô Tuấn Hàn nói: “Còn không mau xin lỗi anh Thần của cậu đi! Thực cmn! Biết ngay mang cậu đi ra ngoài sẽ gây ra chuyện mà! Người cậu dài nhưng ánh mắt cũng phải dài nữa chứ, chuyện người khác cậu lắm mồm xen vào làm cái gì?!”
Mặt Ngô Tuấn Hàn hết trắng lại đỏ: “Anh, nhưng bà cô kia miệng cũng thực là độc!”
Ngô Tuấn Hàn cười lạnh: “Độc? Có cậu độc ấy. Bị người khác nói lại nên không thoải mái? Đó là tự cậu chuốc lấy! Ngay cả việc lấy mắt nhìn xem sự việc thế nào cũng không làm được, thực cmn muốn đá cậu vào trong bụng dì đào tạo lại. Lần sau có đem toàn bộ cổ phần công ty cậu cho anh, anh cũng không mang cậu ra ngoài nữa.”
Bác Thần càng nghe càng phiền chán, ngữ khí âm trầm nói: “Ngô Tuấn Hàn, vì tuổi tác chênh lệch cùng với anh cậu mà tôi coi cậu thành anh em nhưng tôi tự nhận mình cũng chẳng kém gì các cậu. Tôi chưa bao giờ khiến ai phải uất ức vậy mà hôm nay lại để người mình yêu bị cậu nhục nhã. Nể cậu là em của Tuấn Hạo, đợi lát nữa mau đến xin lỗi Lâm Hiểu, việc này cho qua. Bằng không tin tôi đi, chẳng sợ cậu là công tử nhà ai, cho tôi một ít thời gian tôi có thể khiến cậu ngã xuống ngay.”
Lời này không có nửa điểm giả dối, tuy xuất thân so với người khác không cao hơn nhiều nhưng Bác Thần tuyệt đối tin vào năng lực của mình, nếu thật muốn cá chết lưới rách, hắn cũng không sợ ai.
Năng lực của Bác Thần, Ngô Tuấn Hạo so với bất kỳ ai đều là người hiểu rõ nhất. Ngô gia quả thật có vài phần của cải, cũng là đầu rồng trong giới thương nghiệp. Mà năng lực của Lý Bác Thần chính là nhân tài mà ngay cả đầu rồng bọn họ vẫn vô cùng mơ ước, chỉ cần hắn nguyện ý vào làm, phế bỏ một tên nhị thế tổ chỉ biết tiêu tiền, việc này đối với những người lãnh đạo cấp cao là một việc rất dễ dàng. Chẳng qua bởi vì quan hệ của hắn và Bác Thần rất tốt, tuy việc này khiến người khác vô cùng khó chịu nhưng cũng không phải là không làm được.
Nghĩ đến đây, Ngô Tuấn Hạo mới nhẹ nhàng thở ra, càng mạnh tay vỗ vào lưng Ngô Tuấn Hàn: “Có nghe thấy không, tiểu tử thối?!”
Ngô Tuấn Hàn vẫn rất khờ, hắn bây giờ mới phát hiện Lâm Hiểu chính là bạn gái của Bác Thần, lời nói âm trầm vừa rồi của Bác Thần hắn hoàn toàn không để ý, ngược lại giật mình thốt lên: “Anh Thần, đó là bạn gái của anh sao?”
Có một số người, ngốc đến nỗi khiến người ta vô lực.
Lý Bác Thần nhếch da mặt, ngay cả trả lời cũng lười. Mà Ngô Tuấn Hạo chỉ còn biết vỗ lên đầu em hắn, muốn bổ ra xem bên trong là cỏ hay là nước.
Ngô Tuấn Hàn không biết gì vẫn một mình lẩm bẩm: “Cái này cũng có lý, vừa rồi nhìn phản ứng của cô ấy, quả đúng là phản ứng khi thấy bạn trai ngồi bên người khác! Em còn tưởng đấy là người theo đuổi mà anh chặn không được, em ghét nhất chính là loại phụ nữ giả vờ thanh cao, nên vừa rồi mới phản ứng thái quá phá anh a!”
Hai mày Ngô Tuấn Hạo nhíu hết lại: “Không phải Bác Thần từng nói qua cậu ấy đã có bạn gái sao, tại sao đến cậu thì lại hiểu thành người phụ nữ theo đuổi không chặn nổi?”
Ngô Tuấn Hàn ngẩn người: “Chuyện này với chuyện đó thì có quan hệ gì với nhau?”
“…”
Nếu là Lâm Hiểu lúc này, nhất định hai tay sẽ nổi lên loại xúc động muốn đánh người, tên này quả thực là tuổi còn nhỏ đã thành một tên đàn ông thối nát bẩn thỉu.
Mặc dù hôm sau là thứ bảy nhưng cả đám người Lâm Hiểu cũng không dám về trễ. Khoảng chừng hơn 11 giờ bọn họ liền đứng lên, chuẩn bị ai về nhà nấy. Bàn Lâm Hiểu vừa mới đứng lên, Bác Thần ngay lập tức nhanh nhẹn đi qua.
Lâm Hiểu nhìn thấy không nói gì thêm, chỉ một mực bước trong đội ngũ cùng ra ngoài bar.
Ra tới nơi, màng tai đau đớn tựa như được cứu vớt, thần kinh Lâm Hiểu nhẹ nhàng thả lỏng, dừng chân lại. Cả đám người Trương Vĩ Trung Tề Kỳ cũng dừng lại nhìn Bác Thần rồi lại liếc sang Lâm Hiểu, không nói gì thêm, chỉ cười tạm biệt cô