Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.
khẽ run lên lại phải cố nắm chặt, tưởng như có thể khống chế dây thần kinh ở đó.
“Anh…anh tối hôm qua…” Bác Thần há miệng thở dốc, lại không nói được nữa.
Hắn phiền chán nhăn mày, mạnh mẽ đứng trước mặt Lâm Hiểu: “Lâm Hiểu, mặc kệ em nghĩ như thế nào về anh nhưng anh thật sự không muốn mất em. Nói thật, trước khi em bắt gặp, anh cảm thấy một người đàn ông ngồi trong bar như thế cũng chẳng có gì sai, kia chẳng qua chỉ là tìm một người góp vui thôi, có qua có lại. Cho đến khi em xuất hiện, anh mới bắt đầu sợ hãi sau khi em nhìn thấy anh như vậy thì sẽ có hậu quả gì. Lâm Hiểu, anh không nói dối em cũng không phóng đại, từ trước tới nay, chuyện kinh khủng hơn nhiều so với chuyện này anh đã làm một đống, nếu em biết hết nhất định sẽ càng thêm chán ghét anh. Nhưng đã là quá khứ thì không thể nào thay đổi được, thói quen từ trước tới giờ của anh, cái nhìn đối với mọi việc của anh, em nghe xong nói không chừng còn có thể chửi ầm lên. Mà trừ bỏ việc này trên người anh nhất định còn rất nhiều chỗ không vừa mắt em.”
Bác Thần nói một hơi, sau ngừng lại một chút như đang thở phào nhẹ nhõm. Hai tròng mắt đen láy nổi lên vài tia sáng ấm áp, hai mắt nhìn chăm chú Lâm Hiểu còn đang giật mình ngỡ ngàng: “Nhưng mặc kệ em ghét bỏ anh thế nào, anh cũng chỉ muốn được sống với em. Lâm Hiểu, anh không muốn bỏ qua em, không hy vọng mất đi em. Anh nghĩ sẽ cho em một gia đình, toàn tâm toàn ý đối xử tốt với em. Tật xấu trên người anh còn rất nhiều nhưng chỉ cần em cho anh một chút thời gian, anh nhất định sẽ từ từ sửa đổi, nếu không thể thay đổi được, chúng ta có thể thương lượng với nhau, chỉ cần em nguyện ý, anh sẽ khiến em hài lòng ngay.”
Bác Thần ngừng một chút rồi nói tiếp, “Lâm Hiểu, anh không lừa dối em, anh thật sự muốn bên em cả đời.”
Những lời này nào phải xin lỗi, rõ ràng là tự tiến cử kèm thổ lộ. Bác Thần nói xong, trong lòng không nhịn được khẩn trương, cảm giác như phạm nhân đang thẩm phán chờ tuyên án.
Mà Lâm Hiểu đứng trước mặt hắn vẫn không có phản ứng như cũ nhưng chỉ có cô biết, trái tim cô đập nhanh đến mức nào. Lâm Hiểu thậm chí hoài nghi không biết hắn có biết thuật đọc tâm hay không, tại sao có thể không giải thích, bất chấp tất cả xé toang đi đến tận đáy lòng cô.
Đúng vậy, thứ Lâm Hiểu muốn chẳng qua chỉ là thật lòng mà thôi.
Lâm Hiểu do dự, cô có thể tin hắn sao? Có thể không?
Cô cảm thấy mình yếu đuối, nhu nhược đến cực điểm, rõ ràng lúc trước tức giận đến thế, vừa nghe hắn nói xong lại muốn cùng hắn hòa hảo ngay lập tức, cùng nhau tiến về phía trước. Cô không khống chế được thở phào nhẹ nhõm, tâm tình cũng nhảy nhót bay lên.
Một mặt trong lòng Lâm Hiểu mắng nhiếc chính mình ngốc nghếch, nguyên tắc khi trước quăng đi đâu hết rồi? Mặt khác lại nguyện ý tin tưởng hắn, muốn cùng hắn trở về thời gian ấm áp hạnh phúc khi trước.
Bác Thần nói hắn không muốn bỏ qua cô, còn cô thì không thế sao? Tham lam ấm áp hắn mang tới, tiếc nuối bình yên cùng thoải mái khi có hắn bên người, những cảm giác ấy, cô nỡ lòng nào buông bỏ.
Bởi vì sự kiện tối qua, đã quyết đẩy hắn ra xa ngàn dặm, mặt ngoài tưởng như kiên định nhưng thực tế trong lòng cô là không cam lòng. Chính vì lẽ đó cô mới không dám gặp hắn, muốn tránh hắn, sợ khi cơn tức giận qua đi vừa nhìn thấy hắn lại muốn cùng hắn ở một chỗ.
Lâm Hiểu mím môi nhìn người đàn ông trước mắt, ánh mắt của hắn tràn đầy khẩn trương, như học sinh chờ giáo viên báo điểm thi. Đây là biểu tình thế nào? Trong lòng cô có vài phần buồn cười nhưng lúc này, hình ảnh người phụ nữ dựa sát vào hắn lại hiện lên. Tâm vốn đang chậm rãi hòa tan giờ phút này bởi vì hình ảnh ấy mà đóng băng trở lại, tâm tình nhảy nhót khi trước từ từ đông lạnh.
Lâm Hiểu giật giật môi, một lúc sau mởi mở miệng nói: “Vậy, nếu tối qua em không tới đó anh sẽ cùng mấy người ấy, cùng mấy người ấy lên giường phải không?”
Bác Thần nghe xong vội vàng lắc đầu, lại sợ Lâm Hiểu không tin nên bắt đầu lộn xộn giải thích: “Anh làm sao có thể cùng mấy người đó lên giường được?Những người con gái như thế anh chưa bao giờ__________, không đúng, ý của anh là anh tuyệt đối không có khả năng làm ra loại chuyện ấy, nếu không em hỏi mẹ anh mà xem, từ hai năm trước trở về, có buổi tối nào là anh không về nhà?”
Lâm Hiểu nhìn bộ dạng rối loạn của hắn, cô biết hắn nói thật. Nhìn thấy hắn khẩn trương lại lo lắng đến nói năng lộn xộn, lòng cô lại ấm thêm vài phần.
Bác Thần nhìn thần sắc vẫn bình thản như cũ của Lâm Hiểu, nghĩ cô không tin, hắn kéo cổ tay cô nói: “Anh mang em đi tìm mẹ anh, chắc giờ này bà vẫn chưa ngủ đâu.”
Nhìn tư thế của hắn quả thực như muốn đi tìm dì Lan, Lâm Hiểu vội vàng gạt tay hắn nói: “Dì Lan còn nói anh chưa bao giờ đến bar, không uống rượu kiêng hút thuốc, là người đàn ông nhị thập tứ hiếu điển hình.” Ý lời này thực rõ ràng nghĩa là lời dì Lan không thể tin.
Bác Thần bất đắc dĩ nói: “Anh thật sự không lừa em.”
Hắn chợt nhận ra khuôn mặt Lâm Hiểu không còn lãnh đạm như ban đầu, hai mắt lại mang theo tia sáng ấp áp như bình thường thì không nhịn được nhớ lại hìn