Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
ày rất bẩn, em ra ngoài trước đi.”
Lâm Hiểu lắc đầu lại hỏi: “Anh tìm gì vậy?”
Bác Thần vỗ vỗ hai tay, phủi bớt đi bụi bám vào, cúi đầu nhìn bánh xe trước mặt: “Anh đang nghĩ xem còn có thể dùng được không?”
Lâm Hiểu nghi hoặc hỏi: “Gì cơ?”
Sau đó đi vào nghiên cứu nhìn theo ánh mắt Bác Thần, kinh ngạc nói, “Đây chẳng phải là xe đạp Phượng Hoàng sao? Nhà anh có sao? Lưu lại làm đồ cổ ư?”
Bác Thần “hắc hắc” cười đáp: “Lưu lại cho con dâu.”
Trán Lâm Hiểu xuất hiện vài vạch đen, đáp: “Không cần để em nghĩ theo chiều hướng đó.”
“Đúng vậy, lãng mạn không?” Bác Thần dùng ngón tay dính đầy bụi sượt qua má Lâm Hiểu, chọc cô trả lại cho hắn một quyền.
Đồ cũ nát như vậy, nếu không phí công sửa chữa một chút, thật sự không thể dùng.
Bác Thần đặt cái xe đạp Phượng Hoàng ra cạnh nơi để ô tô, sửa chữa một lúc. Lâm Hiểu thật sự không nhìn ra nó có vấn đề gì, ngoại trừ việc nó rõ ràng rất loang lổ và cũ nát. Vừa vặn đúng lúc này dì Lan gọi bọn họ vào ăn bánh bao cùng sữa đậu nành, Lâm Hiểu vội vàng chạy về, sau đó lại nhanh chóng cầm hai cái bánh bao đưa đến bên Bác Thần đang ngồi xổm bên cạnh. Tay trái cầm bánh bao để mình cắn, tay phải cầm bánh bao để Bác Thần cắn.
Lâm Hiểu ngồi xổm như vậy đến ê ẩm. Tuy nhìn bộ dáng ăn ngon lành của hắn rất vui vẻ nhưng cuối cùng cũng không thể chịu nổi, đứng dậy đến một chỗ gần đó cầm sữa đậu nành của mình lên rồi uống.
Bác Thần cuối cùng cũng đứng lên, duỗi người.
“Sửa được rồi?” Lâm Hiểu hỏi.
Bác Thần tự tin cười, nói: “Đương nhiên___ không sửa được.”
Nhận thấy ánh mắt khinh bỉ của Lâm Hiểu, Bác Thần ho nhẹ một tiếng, “Đợi lát nữa mang ra cửa hàng sửa chữa.”
Dù sao cũng nhàn rỗi không có chuyện gì, Lâm Hiểu liền đi theo hắn sang đó.
Thấy hai người định ra ngoài, dì Lan vội vàng gọi Bác Thần lại, quan sát thấy Lâm Hiểu không chú ý đến bên này mới nhỏ giọng nói: “Con a, có phải định lát nữa dẫn con bé đi dạo quanh thôn phải không?”
“Đúng vậy.” Bác Thần kì lạ đáp.
“Khụ, mẹ bảo con, đợi lát nữa hai đứa đi đến thôn đông bên kia, nhớ rõ phải chỉ cho Lâm Hiểu xem căn nhà ở đó của chúng ta, còn nữa, mang Lâm Hiểu đến từ đường trong thôn mới được tu sửa của nhà chúng ta, nhớ rõ phải nói cho con bé chúng ta đã khuyên góp hai vạn vào đó.”
Trán Bác Thần hiện lên vài vạch đen, khóe miệng co rút nói: “Đã biết, mẹ.”
“Đúng rồi, đúng rồi, còn có mảnh đất bên thôn tây, chúng ta còn chưa có bán đi, nhớ nói cho con bé đó là của nhà mình… Đúng rồi! Nhớ kỹ không cần nói quá rõ ràng, hàm súc đâu!”(còn chưa đủ rõ ràng sao dì Lan???)
Bác Thần cảm thấy da trên khuôn mặt mình toàn bộ đều co rút hết, liên tục đồng ý vài tiếng, sau đó một tay dắt xe đạp một tay kéo Lâm Hiểu bước ra.
___^^___^^___
“Này, này không có vấn đề gì sao?! Cái xe này tuyệt đối sắp rời ra thành từng mảnh rồi!” Lâm Hiểu cảm giác mông mình xóc nảy vô cùng, không những thế chiếc xe này còn phát ra những tiếng động kì quái. Cô ôm thắt lưng Bác Thần, hai mắt mở to nhìn chằm chằm bánh xe phía dưới, lo lắng đến lúc nó tan ra cô lập tức sẽ nhảy xuống.
“Không có vấn đề gì đâu, Đông thúc chưa bao giờ sửa không được xe cả.” Lão bá ngoài tiệm sửa xe kia chính là Đông thúc, ép buộc hơn nửa giờ, thu hơn năm mươi đồng, cuối cùng cũng đem chiếc xe sửa xong.
Lâm Hiểu cũng rất muốn tin tưởng Bác Thần, tin tưởng lão bá mắt mờ hơn sáu mươi tuổi Đông thúc, nhưng sự thật là rõ ràng bên dưới chỉ là xi măng mà cô còn đau đến khổ sở, nhắc cho cô một điều cái xe này không thể tin tưởng.
“Em nhìn bên kia đi, đó là từ đường của Lí thị.” Bác Thần thả chậm tốc độ, nói với Lâm Hiểu.
“A?” Lực chú ý của Lâm Hiểu cuối cùng cũng rời khỏi bánh xe đạp, nhìn về từ đường cách đó không xa. Thật sự cô không thể nhìn ra cái gì đặc biệt, cửa lớn khóa chặt, ngoại trừ chiếc biển viết “Từ đường Lí thị”, cái gì cũng đều không có.
Lâm Hiểu “nga” một tiếng, không phát biểu ý kiến.
Bác Thần trầm mặc một lát, nhớ tới câu nói của mẹ mình “Chúng ta đã khuyên góp hai vạn vào đó”, hắn dùng sức mím chặt môi, đem nó nuốt vào bụng.
Lâm Hiểu đột nhiên nhớ ra một chuyện, vỗ vỗ lưng hắn nói: “Dì Lan ở đây có thật nhiều bạn bè thân thích, không phải ngày bé anh cũng lớn lên ở đây sao? Sao em không thấy có người quen?”
Bác Thần đột nhiên phanh lại, trán Lâm Hiểu đụng mạnh vào sau lưng hắn, Lâm Hiểu còn chưa kịp mở miệng, vừa ngẩng đầu liền thấy Bác Thần chỉ vào một khu nhà cũ…phía trước có một cô bé.
“Ngày hôm qua không nói với em, không phải chúng ta cũng đã gặp qua cô ấy sao?” Đáy mắt Bác Thần mang theo ý cười nói.
Lâm Hiểu ban đầu không thể nhớ ra, nhìn cô bé đứng bên cửa chơi đùa cũng có chút ấn tượng: “Ừ, như thế nào?”
Bác Thần thảnh thơi nói: “Ngày bé, anh từng cùng cô bé này…” Bác Thần ngừng một chút, thấy đôi mắt Lâm Hiểu trùng lớn mới tiếp tục cười tủm tỉm nói, “…Mẹ cô bé này chơi đùa, nhưng nghe nói bây giờ cô ấy đã chuyển đến thành phố G phát triển. Anh nhớ, lúc ấy bà nội anh còn muốn anh theo chân gia đình bọn họ để thuận lợi định hôn sự từ bé.”
Lâm Hiểu biết hắn cố ý muốn chọc cô ghen