Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

khẩn trương không dám nhìn thẳng đối phương…
Âm nhạc tựa như có sức mạnh khiến tất cả những ký ức đẹp đẽ đều được gợi lên. Mà khi được gợi lên, điều này đối với người đang chân chính đứng cạnh mình hiện tại và có thể là tương lai,… luôn tàn nhẫn.
Nhưng lúc này bên người cả hai đều không xuất hiện nửa kia của mình nên cũng không cần kiêng kị. Hai người hát xong đều thật tự nhiên mỉm cười với nhau, nhưng cảm xúc cả hai đều truyền qua đôi mắt, tóm lại vẫn tiết lộ một vài thứ.
Đến khi hai người trở về chỗ ngồi, mọi người tán gẫu qua lại, lại nhắc đến hồi đó Bác Thần đối với Ngụy Du tốt thế nào, chọc mọi người càng thêm ồn ào, lôi bọn họ ra trêu đùa.
Mặc kệ nói thế nào, lần này gặp lại, Bác Thần và Ngụy Du đều có ấn tượng tốt về nhau. Không chỉ trao đổi số điện thoại, mà bởi vì NGụy Du công tác ở thành phố G nên bên này không có xe, Bác Thần liền bị đám bạn học gán ghép giao nhiệm vụ đưa cô về nhà.
Ngụy Du ngồi trong xe Bác Thần, nhìn hai con thỏ nhỏ gật gù trên đầu xe thì thấy rất thú vị: “Làm sao một gã đàn ông trưởng thành như anh mà trong xe còn có thứ đồ vật đáng yêu thế này?”
Bác Thần nhìn qua, là đồ Lâm Hiểu mua. Cô mang nó đến đặt ở đó, lúc trước hắn còn rối rắm để ý thật lâu, nay cũng xem như thành thói quen. Bác Thần nhớ lại bộ dáng Lâm Hiểu lúc đó, cảm thấy có chút buồn cười, đáp lại: “Bạn gái anh mua.”
Thân mình Ngụy Di cứng đờ một chút, ánh mắt lóe ra tia hoang mang, bất quá cũng chỉ là chợt lóe mà thôi, cô nhẹ nhàng hỏi: “Bạn gái anh chắc hẳn là một cô gái rất đáng yêu?”
“Cô ấy không xinh đẹp như em, các phương diện so ra đều kém em, bất quá tính tình tốt lắm.” Bác Thần đánh tay lái, nói đến Lâm Hiểu, khẩu khí không tự giác trở nên ôn hòa.
Ý tứ bên trong lời nói này làm cho lòng Ngụy Du càng thêm phức tạp. Ban đầu còn cảm thấy may mắn lạ kỳ, càng về sau lại càng cảm thấy khổ sở, bởi vì chỉ cần cẩn thận suy nghĩ nhớ lại ngữ khí của hắn, có thể nghe ra hắn đối với bạn gái là tràn ngập tình yêu.
Hai người mải trò chuyện, rất nhanh đã đến nhà Ngụy Du.
“Lần sau họp mặt, nhớ mang theo bạn gái nhỏ của anh.” Sau khi xuống xe, Ngụy Du cười tủm tỉm nói.
“Có cơ hội.” Bác Thần đồng dạng cười đáp.
Trong lúc Bác Thần ra ngoài họp mặt, Lâm Hiểu ở nhà vừa ăn táo vừa xem ti vi. Lâm mẹ gần đây đều bận việc thuê cửa hàng, trên tay đều là bận bịu giấy tờ.
Lâm Hiểu ngẫu nhiên liếc qua vài lần. Cô không hiểu biết nhiều lắm, gặp phải vấn đề mẹ mình hỏi, chỉ biết trả lời: “Nếu không mẹ đến hỏi dì Lan đi, dì ấy biết rõ giá thị trường hơn so với chúng ta.”
Lâm mẹ vừa nghe liền cảm thấy có lí, nên cầm bút chạy tới Lý gia nhờ cố vấn.
Lâm Hiểu nhìn đồng hồ, cảm thấy bây giờ đã rất trễ nhưng qua bên Lý gia lại phát hiện Bác Thần vẫn chưa trở về. Cô quay lại nhà mình, nhìn thời gian im lặng trôi đi, mãi cho đến khi đồng hồ điểm 11 giờ, cô cuối cùng cũng không nhịn nổi cầm di động, chuẩn bị gọi điện thoại cho hắn.
Không nghĩ tới còn chưa kịp ấn gọi đã nghe thấy tiếng động cơ xe quen thuộc. Lâm Hiểu vội vàng buông di động, để ý Lâm mẹ vẫn còn ở bên kia trò chuyện. Cô khẽ cong khóe miệng, đi dép lê, rón ra rón rén tìm xuống lầu.
Cô không đi xuống lầu hẳn mà ở ban công lầu 3 chờ hắn. Nghe thấy tiếng bước chân, cô vội vàng trốn vào mặt sau cầu thang, chờ hắn đi đến gần thì chạy ra.
Vốn Lâm Hiểu còn ôm tâm tư dọa hắn, không nghĩ tới Bác Thần hoàn toàn không những không bị dọa còn trực tiếp ôm cô vào lòng, chậm chạp nói: “Anh còn tưởng là tiên nữ nơi nào đi ngang qua, không nghĩ tới lại là cô dâu nhỏ nhà mình .”
Mưu kế này của cô rất dễ phát hiện. Từ lúc lên cầu thang hắn đã nghe thấy tiếng bước chân, nhìn lên phía trên còn thấy bóng dáng một người, thoáng nhìn qua đã biết là Lâm Hiểu.
“Anh mơ mộng quá rồi đấy, tiên nữ làm gì có chuyện đến với anh, chỉ có lão yêu bà mang anh đi hầm canh thì còn có thể.” Hai tay Lâm Hiểu còn ôm cổ Bác Thần, nhưng vẫn không quên rung đùi đắc ý chọc hắn.
“Thế thì không xong rồi. Anh còn chưa ăn đủ thịt đâu, nếu biết sẽ bị hầm thành canh, bây giờ mà không ăn no nê vậy thì thực xin lỗi chính mình.” Nói xong, Bác Thần xiết chặt Lâm Hiểu cắn vào cổ cô, hắn cắn không nhẹ không nặng nhưng lại ngứa đến lợi hại, Lâm Hiểu một bên thỏa mãn hắn, một bên cười sẵng giọng: “Khó ngửi muốn chết, cả người chỉ toàn mùi rượu.”
“Anh không có uống rượu, hương này hẳn là ở chỗ nào dính qua.”
“Cũng may anh thức thời, đi thôi, nhanh chút tắm rửa.” Lâm Hiểu nói xong, lôi kéo Bác Thần một trước một sau đi lên.
Bác Thần nắm tay Lâm Hiểu, ánh đèn mờ ảo nhưng vẫn có thể nhìn rõ từng ngón tay mềm mại của cô, lại thêm cảm xúc đêm nay dao động, lúc này nắm chặt bàn tay nhỏ bé ấm áp mềm mại, tâm tình hắn mới bình ổn trở lại, không tự giác nhẹ nhàng thở ra.
Bốn phía xung quanh vang vọng tiếng bước chân của hai người, Bác Thần nhìn bóng dáng Lâm Hiểu đi trước mình vài bước đội nhiên ngừng bước, giữ cô lại.
Lâm Hiểu nghi hoặc xoay người nói: “Sao___” còn chưa nói xong, Lâm Hiểu cảm thấy eo mình bị xiết chặt, môi cô cũng bị hắn ngăn chặn. Lâm Hiểu thoáng bị dọa