XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

và trí tuệ không còn minh mẫn, nhưng cô tin, cô thực sự tin. Vài lần vào ban đêm, cô trốn trong phòng anh, đếm số vết sẹo trên cơ thể mà mẹ gây ra cho cô trong lúc mất tỉnh táo, rơi nước mắt tự kiểm điểm.
Là vì thành tích thi cử của cô không lý tưởng như mong đợi nên anh trai tức giận?
Hay là vì cô không hiểu chuyện, quấy rầy, đòi anh tặng quà sinh nhật, anh không tặng được nên mới bỏ đi?
Biết rõ đây không phải sự thật, nhưng cô buộc phải nghĩ như vậy mới có thể khiến bản thân vui hơn một chút.
Cô thực sự tin tất cả là lỗi của cô.
Từ đó, cô không bao giờ đón sinh nhật nữa.
Có lúc, cô không nén nổi suy nghĩ, phải chăng anh đã đoán đúng rằng cô sẽ khóc lóc ầm ĩ nên mới cố ý rời xa cô, không cho cô cơ hội quấn quýt đến chết không rời?
Nhìn bao viết thương trên người, kỳ thực đau nhất lại là trái tim.
Trước đây, khi cô bị bắt nạt, đã có anh bảo vệ; khi cô bị thương, đã có anh thương xót; khi cô gây họa, đã có anh giải quyết giúp cô. Nhưng bây giờ, không còn tìm thấy anh nữa, cô không biết phải làm thế nào. Người anh trai trước giờ luôn yêu thương cô nhất có biết đến sự bất lực của cô chăng? Anh có biết rằng, giây phút anh quay lưng cũng chính là lúc mang đi ánh nắng và nụ cười vui vẻ trong cuộc đời cô hay không?






Mưa Nước Mắt
“Anh!
Dạo này anh khỏe không? Em rất nhớ anh.
Ba năm nay em đã viết vô số thư nhưng vẫn không nhận được hồi âm của anh, không biết anh sống ở Đài Bắc có tốt không, phải chăng vì bận quá nên không có thời gian viết thư cho em? Không sao, em sẽ không khóc, không làm ầm lên, em sẽ kiên nhẫn chờ đợi, nhưng ít nhất anh cũng cho em ít tin tức, được không? Cho dù là vài chữ thôi cũng được, để em biết anh đã nhận được thư của em, biết được nỗi nhớ của em.
Anh biết nỗi nhớ là cảm giác thế nào không? Giống như cơ thể bị hàng vạn con kiến đốt, vừa ngứa, vừa tê, vừa đau, nhưng không biết phải làm thế nào mới có thể hết ngứa. Em nghĩ, tới ngày gặp lại anh, những con kiến này mới có thể biến mất!
Năm đầu tiên, cô còn tràn đầy hy vọng anh sẽ đột nhiên xuất hiện, thực hiện lời hứa của anh, đưa cô đi.
Năm thứ hai, cô đã không dám ước mong quá nhiều, chỉ cần anh trở về nhìn cô một lần, như vậy đã đủ rồi.
Nhưng hy vọng lại tan vỡ, năm thứ ba, cô chẳng dám nghĩ gì nữa, chỉ cần một cuộc điện thoại, một lá thư để cô biết anh không quên cô, như vậy đã mãn nguyện lắm rồi.
Ngày nào cũng vậy, cô đều tràn đầy hy vọng đứng canh bên hòm thư, chờ người đưa thư đến, để rồi lại thất vọng. Trong lòng cô không khỏi thắc mắc, liệu anh có nhận được thư không? Cô gửi nhiều thư đến vậy, một bức anh cũng không nhận được ư? Hay là mẹ quên không gửi cho cô?
Cô không biết anh học trường nào, khoa gì, cũng không biết địa chỉ, phương thức liên lạc của anh, muốn gửi gắm nỗi nhớ cũng chẳng biết gửi đi đâu.
Cô không dám hỏi mẹ, sợ mẹ tức giận, tinh thần lại mất kiểm soát.
Bệnh tình của cha ngày một xấu đi, chỉ còn thoi thóp, cô biết, cha thực sự rất muốn gặp anh lần cuối.
Suy nghĩ mấy ngày, nhớ ra những món đồ quan trọng của mẹ đều được cất trong ngăn tủ có khóa, nhân lúc mẹ vào bệnh viện chăm sóc cha, cô lấy trộm chìa khóa, tìm thấy địa chỉ của anh ở Đài Bắc.
Cô biết, nếu cô lén chạy tới tìm anh, mẹ sẽ phát điên, có thể sẽ đánh chết cô, nhưng cô đã không còn quan tâm nhiều đến vậy, cô nhớ anh trai, nhớ vô cùng!
Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ chết cùng cha mất.
Đúng vào ngày sinh nhật của cô năm ấy, mưa trút xối xả, cô bất chấp tất cả, rời khỏi ngôi nhà đó, chạy tới thành phố của anh.
Ngồi trên chuyến tàu hỏa đi lên phía bắc, trong lòng cô rất sợ hãi, bởi vì cô chưa từng rời xa nhà để đến một thành phố hoàn toàn lạ lẫm như vậy, nhưng cô tự nhủ, chỉ cần tới bên anh thì chẳng phải sợ gì nữa…
Đoàn tàu băng qua hết ga này tới ga khác, có trạm dừng quen, có trạm không quen, từng trạm, từng trạm cứ vụt qua trước mắt. Cứ qua một trạm, cô lại cách nhà một xa, cũng là gần anh hơn một chút, chỉ cần nghĩ như vậy, cô lại có thể chờ đợi được.
Nhà ga Đài Bắc to hơn cô tưởng, người ở đây rất đông, rất hỗn loạn, hoàn toàn khác với Bình Đông. Cô nhìn tới nỗi choáng váng, hỏi vài người, ngồi nhẩm vài chuyến xe bus, cuối cùng cũng tìm thấy nơi anh trai sống.
Đó là một tòa nhà có vẻ cũ kỹ, cô không biết mẹ có gửi phí sinh hoạt cho anh không, sống trong thành phố lớn này chắc chẳng dễ dàng gì. Anh phải nộp học phí, tiền thuê phòng, ngoài ra còn những nhu cầu thiết yếu khác trong sinh hoạt…
Có điều, không sao cả, cô đã tốt nghiệp trung học rồi, ba năm nay cô vừa học vừa làm, cũng tích lũy được chút kinh nghiệm, cô không muốn học tiếp, dù sao học hành cũng không nằm trong phạm vi hứng thú của cô, cô muốn kiếm tiền, để không trở thành gánh nặng cho anh trai.
Cô ấn chuông cửa, nhưng không có tiếng đáp lại, có lẽ anh trai đang đi học, anh vốn dĩ rất chăm chỉ mà.
Không sao, cô sẽ đợi.
Những giọt mưa não nề lại tiếp tục rơi, hoàn toàn không có dấu hiệu ngừng lại, toàn thân cô ướt đ