Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1137 lượt.

bàn phím, liếc cô nửa giây, mắt lại dán vào màn hình: “Vào đi!”
Cô bước vào, ngồi xếp bằng trên giường, nghiêng đầu nhìn ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng đang chú tâm làm việc của anh, nhưng vẫn không quên hỏi: “Em ở đây có quấy rầy anh không?”
“Không.” Vừa trả lời, ngón tay anh vừa gõ ra một chuỗi từ tiếng Anh cô hoàn toàn không hiểu.
Hôm nay, anh được tham gia một ca phẫu thuật thay tim do ba vị bác sĩ hợp tác cầm dao. Hai vị kia đều là bác sĩ uy tín của bệnh viện, không ngờ ca phẫu thuật lớn, quan trọng như vậy mà một người lý lịch còn mờ nhạt như anh cũng được tham gia, đúng là cơ hội hiếm có để tiếp thu kinh nghiệm thực tiễn, khiến anh được ưu ái mà vừa mừng vừa lo.
Ý định bồi dưỡng trong đó quá rõ ràng, các bác sĩ cùng thời vừa thầm ngưỡng mộ vừa ghen tỵ, nói rằng tiền đồ của anh rất xán lạn.
Cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại rất sung mãn, anh phụ trách viết báo cáo hoàn chỉnh và nhận xét về quá trình phẫu thuật, tự tin mình có thể lập được một bản báo cáo vô cùng xuất sắc.
“Anh, em có việc nói với anh được không?”
“Em nói đi!”
“Chủ nhật được nghỉ, anh Tề nói…”
“Anh Tề?” Anh dừng tay, nghiêng nửa người lại. “Hai người thân thiết đến vậy từ khi nào thế?”
Thẩm Thiên Tình mím môi cười khẽ: “Anh ấy nói, “Ca ngô ca dĩ cập nhân chi ca[1'>”, tình cảm giữa anh và anh ấy tốt như vậy, anh ấy lại chăm sóc em chu đáo đến thế, nếu em có chút lương tâm thì nên kính yêu anh ấy bằng một nửa anh.”
[1'> Có nghĩa là: Khi kính yêu anh trai mình thì cũng đừng quên kính yêu người ngoài. Tề Quang Ngạn nói câu này dựa theo một câu nói của Mạnh Tử.
Thẩm Hàn Vũ ho khẽ: “Thằng cha này!” Đến điều đó cũng định lợi dụng để trục lợi.
“Anh ấy nói đang là mùa hoa trên núi Dương Minh, hẹn em đi chơi, em có thể đi không?”
Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một lát: “Nhớ mang thêm áo khoác, trên núi sẽ lạnh đấy!”
“Vậy anh có muốn đi cùng không?”
Anh quay đầu nhìn bản báo cáo mới viết được một nửa, tiếp tục vùi đầu chăm chỉ: “Chắc là không, thứ Hai anh phải hoàn thành báo cáo rồi, em đi đi, nhớ giữ mình cẩn thận, an toàn.”
Không thể tranh thủ thêm chút thời gian đưa cô ra ngoài chơi khiến anh cảm thấy day dứt. Có người đưa cô đi, giúp cô không phải ở nhà buồn chán cả ngày, anh thực sự tán thành. Con người Tề Quang Ngạn chỉ thích đòi quyền lợi bằng miệng thôi, nhân cách vẫn còn, nhờ cậu ta chăm sóc Tình, anh rất yên tâm.
Bọn họ chắc có thể được coi là cùng một loại người, khi đối diện với tình cảm thì tâm hồn bất an nhưng chưa bao giờ dồn hết tâm sức để chơi đùa với phụ nữ, coi nhẹ tình yêu, bọn họ chỉ là không dừng lại được mà thôi.
Thẩm Thiên Tình nằm bò lên giường anh, nhìn anh mãi không chán.
“Tối nay em có thể ngủ ở đây không?” Cô thích nhìn dáng vẻ làm việc của anh, biểu hiện nghiêm túc ấy rất đẹp.
“Đèn sáng quá, em sẽ khó ngủ.”
“Không đâu!” Cô trề môi phản đối.
Anh suy nghĩ một lát: “Cho chân lên giường, đắp chăn vào, nếu bị cảm, anh không quan tâm đến em đâu!”
Cô không thu đôi chân đong đưa mà nhảy xuống giường, ôm chặt cổ anh, ra sức hôn một cái: “Cảm ơn anh trai!” Sau đó, cô vui vẻ nhảy vào trong chăn, mãn nguyện nhắm mắt, không để ý thấy Thẩm Hàn Vũ đang ngồi ngây người.
Tay trái anh xoa nhẹ lên dấu ấn bên má, nụ hôn bất ngờ gây chấn động, làm tê liệt tất cả suy nghĩ trong đầu anh.
Tề Quang Ngạn và Thiên Tình ngày càng gần gũi tới mức cuối cùng cô cũng đối xử với anh ta như người nhà, những điều này hoàn toàn là vô thức.
Thẩm Hàn Vũ nhận ra điều đó trước khi kết thúc cuộc đời thực tập một tháng.
Hôm đó, anh nhận được điện thoại của Tề Quang Ngạn.
“Hàn Vũ, ngày mai tôi muốn hẹn Tiểu Tình đi chơi.”
“Đi mà hỏi Tình có muốn hay không, cậu nói cho tôi biết làm gì?” Anh trả lời, thấy khó hiểu, thằng cha này nhầm đối tượng chăng?
“Tôi cũng biết phải hỏi cô ấy, nhưng mỗi lần hẹn, mười lần thì có đến chín lần rưỡi cô ấy trả lời: “Em phải về hỏi anh trai em.” Cậu không gật đầu, cô ấy nào dám nhận lời? Tiểu Tình coi lời cậu còn quan trọng hơn cả luật pháp Trung Hoa dân quốc, chẳng thà hỏi thẳng cậu cho nhanh.”
Trực suốt cả ngày, tinh thần có chút mệt mỏi, Thẩm Hàn Vũ thả lỏng xương cốt, tựa nửa người lên thành ghế, tiện miệng hỏi: “Cậu định đưa con bé đi đâu?”
“Đi Miêu Không uống trà, nhân tiện ngắm cảnh đêm, tâm sự.”
“Uống trà?” Anh ho khẽ. “Tề thiếu gia, bổn nhân quen cậu gần bảy năm rồi, đến cốc nước trắng cậu còn chưa từng mời tôi uống, nói gì đến ngắm cảnh đêm, tâm sự! Sao tôi biết cậu có tâm sự tới mức nổi thú tính không? Sao tôi yên tâm giao em gái vào miệng sói được?”
“Bị cậu phát hiện rồi sao?” Tề Quang Ngạn cười lưu manh. “Thực ra, tôi thèm muốn Tiểu Tình từ lâu lắm rồi. Một cô gái xinh đẹp, ngọt ngào như vậy, không rung động được sao? Cùng là đàn ông, chắc cậu quá rõ.”
Thẩm Hàn Vũ đột nhiên nghiêm mặt: “Tề Quang Ngạn! Tốt nhất cậu nên nói với tôi, cậu chỉ đang nói đùa.”
“Ai đùa với cậu? Tôi thực sự muốn theo đuổi Tiểu Tình.” Nếu không, ai nhàn rỗi đến thế, sớm tối hỏi han ân cần; nhận được điện thoại của cô ấy, xa mấy cũng không ngại


The Soda Pop