Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
của Lý Đông Lâm, tuy rằng Chu Dật không dạy hắn, nhưng tóm lại cũng là giáo viên của trường cũ, cũng nên có tính tượng trưng mà chào hỏi chứ.
Không đợi tôi suy nghĩ nhiều, Lý Đông Lâm nghiêng đầu hỏi tôi: “Buổi tối, tớ hẹn mấy người trong phòng đi ăn, cậu có muốn đi cùng tớ không?”
Người trong phòng hắn tôi đều không quen, vì sao muốn đi?
Tôi nghi hoặc nhìn hắn, nói: “Buổi tối, tớ mời thầy Chu ăn cơm, cậu về trước đi.”
Hắn hơi gật đầu, tăng thêm lực kéo cánh tay tôi, nhẹ giọng nói: “Về sớm một chút.”
“...” Tôi yên lặng gật đầu, trong lòng thoáng khó chịu, không thích thái độ như vậy của hắn.
Len lén nhìn mặt của Chu Dật ở trước mắt, vẻ mặt anh thật ra không để ý, hướng về phía bãi cỏ nhả khói.
Sau khi chờ Lý Đông Lâm đi xa, anh mới liếc mắt nhìn tôi, dập tắt tàn thuốc: “Đi thôi, xe anh để ở cửa.”
Chu Dật một tay đút trong túi, một tay mang theo túi ảnh chụp, vẫn không nhúc nhích nhìn tôi chạy đến trước mặt anh.
“Ừ! Đi thôi!”
Anh dùng một loại ánh mắt rất kì quái nhìn tôi từ trên xuống quan sát một lần, mím môi cười.
Lòng tôi trống rỗng lui ra phía sau nửa bước: “Làm sao vậy?”
“Em cao hơn.”
“!!!”
Ôi trời ơi! Ba chữ này thật đúng là nói đến điểm yếu trong lòng tôi.
Khi đó anh đã có bạn gái
Ôi trời ơi!! Ba chữ này thật đúng là chạm đến điểm yếu của lò
Tôi lập tức ưỡn ngực, hết sức tự hào nhướng mày nói: “Đúng! Cao thêm 3cm đấy! Lợi hại chưa!”
Anh sâu kín nhìn mắt tôi, nói: “Hơi bất ngờ.”
Tôi vừa đi vừa vui vẻ nói với anh: “Chuyện này cũng không khó hiểu, em vốn cũng hiểu được rằng em chắc chắn không cao hơn, nhưng em luôn không cam lòng, những người khác trong phòng ngủ đều cao 1m6, em thấp nhất!”
Chuyên gia Mục có một tiết mục phân tích ngắn rất kinh điển, cô nàng nói, nam chính trong tiểu thuyết đều thâm tình, song song với việc có tiền thể nào cũng là đẹp trai không gì sánh được, thân phận tuyệt đối là cao quý, như tổng giám đốc, ông chủ, vua, hoàng tử… mượn tổng giám đốc mà nói đi, tất cả 95% phụ nữ trong công ty đều thầm mến tổng giám đốc, 4% đều là trợ lí có khả năng giúp đỡ bên cạnh tổng giám đốc, chỉ có duy nhất 1%, chính là nữ chính, là ngốc tự nhiên, sẽ không nhận ra tổng giám đốc, sẽ không có hứng thú đối với người ta. Còn nữa, tổng giám đốc nhất định phải có thang máy chuyên dụng của mình, so với thang máy thường cao cấp hơn rất nhiều, trải thảm cao cấp nhất, sẽ có mật mã, sẽ có giám định vân tay, bằng không các cậu đừng mơ xông vào phòng tổng giám đốc. Phòng làm việc của tổng giám đốc là có một không hai, phải quan sát được toàn bộ toàn cảnh thành phố, đầy đủ thiết bị, phải bảo đảm nữ chính ở bên trong làm cơm xào rau cũng không có vấn đề gì! Nói tóm lại, tổng giám đốc chính là vua thời hiện đại, ủng hộ rầm rộ, vạn người kính trọng.
Sau khi nói xong, Mục Tư Ngôn đột nhiên quay đầu nhìn tôi, âm trầm tối tăm cười nói: “Thầy Chu kia của cậu không phải rất đẹp trai sao? Không phải rất có tiền chứ? Không phải ngược luyến tình thâm cùng cậu ư? Đạm này, cậu tự giải quyết cho tốt đi…”
Tôi nghe xong vẻ mặt dữ tợn, run rẩy đứng dậy, việc ấy tôi đổ mồ hôi nha…
Hình tượng người thầy giáo tuấn tú nho nhã của Chu Dật trong lòng tôi chợt bị hủy diệt, biến thành tổng giám đốc ngay thẳng, mạnh mẽ, mị hoặc trong truyền thuyết!!
Vì thế, tôi bị ác mộng ba ngày…
Tôi đứng ở trong thang máy yên lặng, mắt nhìn Chu Dật trầm mặc đứng bên cạnh, yên lặng mà không tự giác nhớ tới phân tích của Chuyên gia Mục, yên lặng mà run rẩy hơn.
Được rồi, Chu Dật lớn lên rất dễ nhìn, này rất bình thường.
Chu Dật hiện tại là tổng giám đốc, bình thường.
Tổng giám đốc tiền lương cao, bình thường.
Nhưng, ba điều này hợp lại một chỗ hình như là có chút không bình thường lắm!
“Khụ!” Tôi ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt mất tự nhiên nhẹ giọng hỏi anh: “Anh… Có thang máy chuyên dụng không?
“?” Anh vẻ mặt không hiểu. “Cái gì?”
“Thang máy chuyên dụng đấy, chạy thẳng đến phòng làm việc của anh.” Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói thêm: “Cái loại này người bình thường không được cho phép không thể đi vào ấy.”
Anh nhíu mày nhìn tôi: “Vậy bọn họ làm sao báo cáo công việc với anh?”
“…”
Thang máy ‘đinh’ một tiếng, tôi ôm tâm tư kích động vạn phần đi theo Chu Dật, ở phía sau rảo bước tiến vào phòng làm việc của anh.
“Ôi chao!”
“Thế nào?”
Tôi liền vội vàng xua tay: “Không có gì, anh làm việc đi, em ngồi ở đây chờ anh.”
Tôi ngay ngắn ngồi lên sô pha đối diện bàn làm việc, nhìn xung quanh phòng làm việc của anh. Trang hoàng so với trong ý nghĩ viển vông của tôi hoàn toàn khác nhau.
Không có thảm mềm mại, không có cửa sổ sát đất quan sát toàn cảnh thành phố, ngay cả phòng vệ sinh riêng cũng không có.
Trên cái bàn làm việc thật lớn màu đen để đầy tài liệu dày, có chút lộn xộn, một cái kính mắt cũng là tùy tiện đặt ở trên, đối diện bàn làm việc là sô pha, bên cạnh bên trái cửa sổ nhẹ nhàng bày biện một cái giá sách bằng gỗ, bên trong không giả bộ chất đầy, cũng không th