Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2210 lượt.
em một lần nữa hay không?”
Chu Dật lập tức quay đầu sang trừng tôi: “Nghĩ thích quá nhỉ! Lại muốn anh làm ra biện pháp thối gì đây!”
“Ơ……” Tôi án binh bất động.
“Chu Đạm Đạm!”
“……”
“Đạm Đạm……”
“……” Cứng mềm đều không ăn.
Đèn đỏ còn 48 giây.
Chu Dật nhíu mày thở dài: “Được được được, anh đồng ý với em.”
“Hừ hừ…… Ha ha.” Tôi cười đắc ý.
Chu Dật thả lỏng tay lái, có chút suy nghĩ nhìn tôi, cười xấu xa nói: “Cô Chu, anh đột nhiên nghĩ nếu phải theo đuổi em một lần nữa, anh đây có phải nên tặng cho em một món quà gặp mặt không nhỉ? “
“Cái gì?”
Đột nhiên, cằm tôi bị bỗng chốc nắm lấy, đôi môi nóng bỏng đã hạ xuống, hơi thở của anh nóng đến kinh người, nóng đến nỗi không thở được.
Bên trong xe tình cảm ấm áp dào dạt, giọng hát lan toả.
Đếm ngược lần thứ hai
Tôi đỏ mặt.
Ừ, bạn không nhìn lầm đâu, tôi là một nữ sinh viên bình thường ở trong trường học, cũng sẽ có lúc chẳng biết tại sao mà đỏ mặt.
Tôi tuyệt đối không nghĩ tới ngày đó, tại nhà của Tiết Lai Thụ bị ông bố hung thần ác sát đánh cho một gậy được kênh tin tức online của thành phố im hơi lặng tiếng mà truyền đi.
Tôi nhìn trời cảm thán, đây là bi kịch của việc phát sóng trực tiếp, cái gì cũng không thể cắt xén, trực tiếp đặc tả bộ dáng kinh hoàng sợ hãi của tôi.
Mà ba người bạn cùng phòng yêu quý của tôi thực sự là yên tĩnh quá…, đem cái kênh này phát từ đầu tới cuối đến ba mươi tám lần! Tôi nhìn hình ảnh của mình trưng ra vẻ mặt giật nảy mình 囧, bắt đầu khiếp sợ sâu sắc đến nỗi không nói gì, đông cứng, khó thở, yên lặng mà cặp búi tóc, cuối cùng đã có thể tương đối chết lặng.
Tôi cũng đánh giá thấp ham muốn nghiệp dư của các sinh viên hiện nay, tôi vẫn thật sâu chắc chắn đám sinh viên um tùm này đối với kiểu chương trình thực tế phát sóng trực tiếp lố lăng dành cho các bà các mẹ sẽ khinh thường ngoảnh mặt đi, nhưng mà sai rồi, bọn họ không chỉ xem, còn đặc biệt thích thú, cho nên lúc những bạn học trong khoa thấy cái bi kịch lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai nhào vào ống kính của tôi thì bọn họ hơi bị chấn động rồi…
Hiện tại, không kể là ở phòng học, căn tin, sân thể dục hay là trên đường trở về phòng ngủ, tôi đều có thể nhận được ánh mắt thăm hỏi yêu mến của các đồng chí từ bốn phương tám hướng, thật sự là làm cho tôi giống như cây trong gió xuân,
囧囧 có hồn quá!
Ngay cả giáo xảo quyệt của khoa chúng tôi cũng trêu đùa ở trên lớp học, gọi tôi là nữ hiệp khách.
Nữ hiệp khách…=_=#
Giáo sư ơi, ông không nên làm tổn thương người khác như vậy chớ!
Chao ôi, tuy rằng ở trước mặt mọi người, cách cư xử của tôi vẫn hết sức bình tĩnh vả lại không sợ hãi vinh nhục, nhưng thành thật mà nói, nội tâm của tôi giống như là bốc lên lửa nóng, bùng cháy hừng hực, hận không thể khắc lên cái gáy ba chữ nữ anh hùng.
Khụ khụ khoa trương quá, tôi chỉ là một cô gái trẻ thẹn thùng có chút thầm vui mừng mà thôi.
Tôi nhàn nhã vô tư vặn mở cái cửa gỗ nhỏ của kí túc xá, giây tiếp theo, gương mặt trong nháy mặt xị xuống…
Tôi lại một lần, lại một lần nữa thấy khuôn mặt nhỏ nhắn rút gân không nói gì của tôi, trên màn hình máy vi tính lại đặc biệt bắt mắt thô tục!
Tiểu Tiểu nồng nhiệt nhìn về màn hình máy vi tính: “Các cậu xem, Đạm Đạm ngã quá khó coi đi, cho dù tình thế trước mắt cấp bách, cô nàng cũng nên chú ý hình tượng chứ… ít nhất… cũng phải ngã một cách đẹp mắt một chút.”
Thiểm Nhất Thiểm ngồi bên cạnh sờ cằm: “Cô nàng nhăn mặt nhíu mày quá chặt, cảm giác giống như là bị táo bón ấy.”
Tư Ngôn ngồi bên giường im lặng liếc mắt nhìn tôi đứng ở cửa mới im lặng nhìn màn hình máy vi tính, lắc đầu nói: “Tớ cho rằng người thật vẫn là đẹp hơn.”
Khóe miệng giật giật.
Thực ra ba cô gái này là do ông trời phát tới ám sát tôi thì phải?
Mặt tôi đầy vạch đen đi vào: “Tớ van xin các cậu, các cậu đừng… nghiên cứu gương mặt của tớ nữa được không!”
Tiểu Tiểu quay đầu lại, lo lắng nhìn chằm chằm tay trái của tôi: “Bạn yêu, tay còn đau không?”
“Ờ, không đau.”
“Cảm thấy thế nào rồi? Hiện tại có phải suy nghĩ tỉnh táo, thần thanh khí sảng rồi hay không?”
“Hmmm…” Tôi dè dặt nhìn đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Tiểu đồng chí đang ném cho tôi ánh nhìn mãnh liệt: “Vẫn tốt, bên ngoài rất mát mẻ.”
Tiểu Tiểu cười mờ ám, đặt mông ngồi vào bên cạnh tôi: “Nếu như vậy, mau mau báo cáo đi, người đàn ông ngày đó đưa cậu về là ai, he he?”
“…”
Chu Dật.
Tôi hờn tủi nhớ tới anh, từ sau khi anh đuổi tôi về trường, đã qua ba ngày, mà anh giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian, không có tin tức gì, làm cho tôi không khỏi hoài nghi những lời mà ngày đó anh nói trên xe, có phải là do tôi bị ảo giác…
Đang lúc buồn bực, cửa phòng ngủ bị một cô nàng của phòng bên cạnh đập mở ra: “Chu Đạm Đạm có ở đây không? Dì Phùng bảo tớ gọi cậu xuống lầu, hình như là ba cậu đang ở dưới lầu đó.”
A!!
Tôi đột nhiên từ trên giường đứng lên, ba làm sao lại tới, cũng không báo trước cho tôi một tiếng.
Ba người ở phía sau thúc giục: “Nhanh xuống dưới đi.”
Tôi buông tay trái xuống, cố gắng làm cho nó thoạt nhìn trước