XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

tôi không tự chủ mà run rẩy.
Anh ta thắt dây an toàn cho tôi và cài luôn cho mình, rồi bật đèn trong xe lên. Ánh sáng ập vào chói mắt, tôi nhắm mắt khó chịu làm ầm lên: “Tắt đèn, tắt đèn đi… Chói mắt quá!”
Anh ta bất lực nhìn tôi, rồi đưa tay đang giữ vô lăng lên tắt đèn, vẻ mặt khó hiểu ẩn giấu sau màn đêm.
“Chu Đạm Đạm, nhà em ở đâu?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, thư thái thả lỏng người dựa vào chiếc ghế da mềm mại. Tôi muốn làm một vũng bùn vô tri, phớt lờ lời anh ta.
Thấy tôi quay đầu đi chỗ khác, anh ta vươn tay ra đưa lên đầu vuốt nhẹ mái tóc tôi, rồi mạnh mẽ kéo tôi xoay lại: “Chu Đạm Đạm, thầy đang hỏi, nhà em ở đâu.”
Tôi trừng mắt liếc anh ta, hàm hố cười: “Ha ha, em sẽ không nói cho thầy biết.”
Chu Dật gõ nhẹ lên trán tôi, cất giọng nghiêm túc: “Thầy không đùa với em, nhanh nói cho thầy biết, thầy đưa em về nhà.”
Khóe mắt tôi nổi lên những tia gian tà, con ngươi đục ngầu không nhìn thấy anh ta, sờ nhẹ chỗ bị gõ, hất cằm đắc ý nói: “Thầy xin em đi, thầy xin thì em mới nói cho thầy biết~~”
Sắc mặt anh ta xanh mét, tôi mơ màng nghe thấy tiếng nghiến răng: “Chu Đạm Đạm, trả lời thành thật coi.”
Anh ta nổ máy cho xe lướt ra khỏi sân trường vắng lặng không có bóng người, đi tới cổng.
Tôi buồn bực, mệt mỏi ngồi dịch về phía sau: “Không được, thầy phải xin em, gâu~”
Xe bỗng dừng lại, Chu Dật cởi dây an toàn quay người, tay đặt lên trán tôi xem xét: “Cô nhóc này, em sao vậy? Cứ học tiếng chó kêu hoài thế.”
Tôi vuốt ve tay anh ta, lưu manh giơ ngón trỏ ra lắc lắc: “Ha ha, em thay đổi chủ ý rồi, thầy xin em cũng không nói cho thầy biết. Thầy hãy quăng em, để em làm một con cún nhỏ cô đơn lưu lạc ngoài đường đi, gâu~”
Mặc dù lúc này tôi nó lung tung, đầu óc rối mù, nhưng vừa dựa vào ghế khiến tôi nhớ đến cha mình. Nếu ở nhà cha biết được đứa con gái hoàn mỹ của ông đang say khướt, còn khóc lóc om sòm như quỷ sứ, thì sau này tôi chỉ có thể làm con cún nhỏ kêu ‘oẳng oẳng’.
Tôi bỗng dưng nhận ra, với tình hình này thì chớ nên chọc giận thầy Chu hiền hòa. Vì vậy, tôi đưa tay nhéo má mình đau đến đỏ ửng, rồi dùng ánh mắt ngây thơ, dễ thương như con nai vàng ngơ ngác, chấp hai tay lại thành hình chữ thập, chỉ thiếu điều quỳ xuống trước mặt Chu Dật.
“Thầy ơi~~~ giúp em với! Thầy nhìn xem, trên người em toàn mùi rượu, em không muốn cha thấy mình bê bối như vậy, cũng không muốn ông lo lắng. Em chỉ có thể nhờ vào thầy, thầy là thầy giáo, tất nhiên nói chuyện sẽ có uy tín, cha em chắc chắn sẽ tin lời…”
“Không được Chu Đạm Đạm, em phải về nhà.”
Tôi lập tức chuyển thành khóc lóc ầm ĩ, nũng nịu nói: “Đừng mà, đừng mà! Thầy là tốt nhất, thầy sẽ không để một cô bé yếu đuối như em lưu lạc đầu đường, phải không? Thầy lấy giấy căn cước thuê phòng trọ cho em ngủ, rồi có thể yên tâm về nhà, thầy nhé? Được không ạ? Em xin thầy mà, em thề sẽ trả lại tiền phòng đầy đủ!”
Tôi vội nhào vào lòng anh ta. Khóe môi Chu Dật giật nhẹ, đưa tay đẩy tôi ra: “Không được, thầy rất lo lắng.”
Tôi chán nản gục đầu, trong lòng thật không muốn về gặp cha.
Xe chạy dần ra khỏi trường, lẫn vào dòng xe cộ về đêm, anh ta thở dài nói: “Thôi được, thầy đưa em về nhà thầy.”
Tôi quay phắt lại nhìn cảnh giác. Như thể anh ta đoán được ý nghĩ của tôi, vừa buồn cười vừa khinh thường nói: “Em nghĩ quá xa rồi đấy.”
Tôi bực bội phản kháng: “Em có nghĩ gì đâu chứ!”
Anh ta cười khẽ, phớt lờ luôn tôi, chỉ tập trung lái xe.
Trong xe chẳng có nổi một bài hát. Chu Dật mở radio, trúng ngay chương trình đang kể một câu chuyện ma khá nổi tiếng. Tôi xoay mặt ra cửa sổ, nhìn những ánh đèn đường đầy màu sắc vụt lướt qua mặt tôi rồi vụt mất, nhìn cảnh tượng ấy khiến tôi rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh lại, tốc độ xe đã chậm dần. Tôi tròn xoe mắt vì trong xe rất tối, hình như đang đi vào một khu nhỏ. Chu Dật lấy điều khiển từ xa mở cổng lên, cho xe chạy thẳng vào.
Men rượu đã giảm đi rất nhiều, tôi ngồi dậy hỏi anh ta: “Đây là nhà thầy sao?”
Anh ta chần chờ một giây mới nói: “Ừ.”
Tôi lảo đảo theo anh ta đợi thang máy dừng lại. Vừa bước vào nhà, cuối cùng ánh mắt tôi nhìn rõ mọi thứ hơn.
Nhà của Chu Dật bình thường, gồm ba phòng ngủ, hai phòng khách, nhưng cách trang trí rất trang nhã. Tuy tùy tiện đơn giản, mà vẫn toát lên vẻ ấm áp lạ kì, đây là phong cách mà tôi yêu thích. Những thứ đồ nội thất kết hợp ăn ý, tôi lại chẳng hiểu gì cả, ngu ngơ sờ soạng lên đó, rồi quay sang Chu Dật bật ngón tay cái, nói: “Nội thất nhà thầy sang trọng quá.”
Anh ta chả thèm cảm ơn, nghiêm giọng ra lệnh: “Ngối xuống sofa đi, thầy đi thay đồ đã.”
Ở đậu nhà người ta, tôi không thể cãi lời, huống chi, mình còn phải nhờ cậy anh ta tối nay. Vì thế tôi ngoan ngoãn, nghiêm chỉnh ngồi vào ghế không cục cựa, để anh ta hài lòng đi vào phòng.
Ngồi một lúc mà thầy vẫn chưa ra, tôi vươn đầu lưỡi liếm nhẹ đôi môi khô nứt, khao khát được một ly nước.
Bỗng nhiên tầm mắt rơi vào cái chai trên bàn trà, chất lỏng màu đỏ sậm – Đó là rượu nho.
Chả nhẽ lại uống rượu tiếp? Tôi liếc nhìn khắp nơi, sửng sốt vì trong nhà không