XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

>“Không biết… em có làm gì không?” Ví dụ như… nổi điên đùa giỡn.
“Không có.” Anh ta không mặn không nhạt nói.
Tôi thở ra một cách khoan khoái.
“Nhưng mà…” Anh ta tiếp tục nói: “Khi say rượu lại học tiếng chó kêu. Chu Đạm Đạm, em thật thú vị!”
Cái quái gì thế? Tôi say rượu học tiếng chó kêu?
Tôi chăm chú quan sát vẻ mặt của anh ta, nếu nhỡ anh ta lừa gạt tôi thì sao? Tôi làm gì dễ bắt bị gạt như vậy chứ!
Chu Dật hình như đọc hiểu tâm tư tôi, anh ta khinh thường khẽ nhếch khóe môi lên: “Thầy chả có lí do gì để lừa gạt em cả, không những em học tiếng chó kêu, mà còn học theo chó ngủ dưới gầm giường nữa.”
* * *
Con mẹ nó, tôi không thể sống nổi! Tôi đã học theo tiếng chó kêu, mà còn ngủ dưới gầm giường nữa? Tôi điên hay là do say rượu? Ối, rượu hại người, thật hại người mà.
Tôi ảo não ngửa mặt lên trời thở dài, chỉ còn thiếu điều đấm hai tay vào ngực mình. Một lúc sau, tôi lại hỏi anh ta: “Ngoại trừ việc này, em còn làm gì nữa không thầy?” Nếu còn làm gì khác, kiểu như múa thoát y… thì tôi đây thà tự sát để quên đi.
Anh ta tựa người vào sofa, khóe môi nhếch lên hình như tâm trạng không tồi, trong mắt có chút đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì đó. Lát sau, anh ta ngẩng đầu nhìn vào vẻ mặt nghi vấn của tôi, lạnh lùng lắc đầu: “Không có.”
“Ồ…” Tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Anh ta đứng lên hỏi: “Ăn xong chưa? Xong rồi thì đi thôi.”
“Tới thẳng trường luôn sao thầy?” Tôi hỏi.
Anh ta liếc tôi một cái: “Không như vậy thì sao?”
Tôi yên lặng, đi theo phía sau.
Lúc Chu Dật cho xe chạy vào trường, ngoại trừ người quét dọn và bảo vệ ra thì không có ai trong đó. Chưa đến giờ vào học, trường vắng lặng phủ lớp sương mù, không khí rất mát mẻ.
Chu Dật vừa mở cửa xe, vừa nói: “Cặp sách của em vẫn còn trong lớp, giờ lên làm bài tập bù lại vẫn còn kịp.
Tôi quay phắt lại, kinh ngạc la lên như sắp chết: “Còn phải làm bài tập bù sao thầy?”
Anh ta im lặng gật đầu, cười nói với tôi: “Nếu không, em cho rằng mình tới trường sớm là để chạy bộ tập thể dục buổi sáng à?”
”…”
Đáy lòng tôi im lìm như chảy máu, quả thật máu đã đầm đìa trong lòng.
Tên Chu Dật nhẫn tâm này, rõ ràng biết đêm qua tôi say muốn chết, sáng nay còn bắt tôi làm bài tập bù. Lương tâm ở đâu? Thiên lý ở đâu đây?
Tôi như cái xác không hồn mở của xe, lê từng bước chân nặng nề về phía lớp của khối học sinh cấp ba. Quay lưng về phía Chu Dật, mạnh mẽ dựng thẳng ngón giữa lên, Fuck you! [19'>
[19'> Ở phương tây: hành động giơ ngón tay giữa lên là chửi thề, thách thức: Fuck you: Má nó… or… upss whatever…lol.
Anh ta dương dương tự đắc nhẹ nhàng đi về văn phòng, còn tôi khốn khổ lết người về phía phòng học.
Trong phòng học yên ắng đến ngay cả tiếng gió cũng có thể nghe được, tôi tức giận giũ hết bài vở ra, ngồi nhìn chúng nó than thở.
Dù sao nếu không muốn thì đơn giản là không làm. Tôi chống cằm ngồi nhớ lại tối hôm qua, cứ có cảm giác mình đã mơ thấy mẹ nhưng hình như không phải… Vốn tưởng rằng sẽ nhớ rất rõ cảm giác ấy, vậy mà sáng sớm vừa tỉnh dậy lại đã quên sạch chẳng còn một mảnh. Trong lòng khó tránh khỏi cảm giác khổ sở.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng học bị đẩy ra, vài học sinh chuyên cần đi vào, mở sách ra đọc. Tôi ngồi phía sau nhìn bóng dáng của họ, nức nở vài tiếng.
Lúc Lăng Linh đi vào nhìn thấy bộ quần áo đầy nếp nhăn của tôi, nhướng mày hỏi: “Tối qua cậu làm gì vậy? Đây là tạo hình kiểu gì hả?”
Tôi kéo cô nàng ngồi xuống, nhỏ giọng đem chuyện xảy ra tối qua kể hết cho cô nàng nghe. Qủa nhiên... Lăng Linh kích động che miệng lại, khóe mắt rưng rưng, cao hứng chỉ vào người tôi: “Thế hóa ra cậu… cậu ở nhà thầy Chu ngủ qua đêm! Ohohohoh!”
“Oh my Lady Gaga!” [20'> Con quỷ chết bầm này sao có số hên quá vậy. Nói đi! phải cậu thừa dịp thầy Chu tắm rửa, quyến rũ thầy ấy hay không?”
[20'> Oh my Lady Gaga: một dạng lời cảm thán kiểu như kinh ngạc kì lạ, quái dị. Lady Gaga là hình tượng ca sĩ quái đản nhất bây giờ.
Tôi trợn trắng mắt liếc cô nàng: “Thôi đi, anh ta không chọc ghẹo mình, mình yên tâm còn không kịp, hơi đâu mà quyến rũ anh ta!”
Lăng Linh hoàn toàn không để ý tới tôi, chìm đắm trong ảo tưởng như thơ như tranh cô nàng tự vẽ ra, điều này làm tâm trạng tôi hỏng bét.
Lúc tan học, bạn học Lăng Linh vừa nháy mắt đưa tình vừa lôi kéo tôi: “Đạm Đạm ơi, đi cùng mình đến văn phòng ngắm thầy Chu nhé. Sáng nay không có tiết của thầy, mình muốn thấy mặt thầy ấy quá.”
Tôi cứng họng vì bị bạn nhỏ Lăng Linh gọi một tiếng Đạm Đạm nũng nịu, tay bị cô nàng kéo mạnh đi đến trước cửa văn phòng.
Cô nàng giả vờ đi ngang qua văn phòng, đầu ngó nghiêng vào trong, tròng mắt đảo quanh.
Tôi đi bên cạnh, thấy cái vẻ dáo dác của cô nàng mà cười không ngừng. Cô nàng chạy tới vỗ vào lưng tôi, hét lên: “Chu Đạm Đạm, con nhóc quái gở này …”
Tôi ngồi thẳng người, bỗng dưng nghe thấy bên trong nói đến tên của mình, nhưng không phải giọng của Chu Dật.
Tôi nghiêng đầu nghểnh cổ nhìn vào trong, phát hiện bên cạnh Chu Dật là thầy giáo chủ nhiệm cũ của lớp tôi, trên tay còn cầm một