Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.
m đáng yêu, cháu đi với ai đấy?”
Tôi liếc nhìn nụ cười như gió xuân trên môi Chu Dật, rồi nhìn sang dì La mỉm cười đoan trang, nói: “Dì La, đây là thầy Chu – giáo viên chủ nhiệm lớp cháu, hôm nay đến thăm nhà ạ.”
Dì La kinh ngạc nhìn Chu Dật, chắc chắn trong lòng đã liên tục trầm trồ khen ngợi, chỉ chưa đến mức kéo tay anh ta mà thôi. Dì vui mừng nói: “Không biết Đạm Đạm của chúng tôi ở trong trường ngoan ngoãn đến mức nào, mà ngay cả thầy giáo cũng tự mình đến tận nhà thăm hỏi thế này?”
Giọng điệu đó, thái độ biểu hiện đó, tựa như tôi là một ‘trạng nguyên’ trong trường.
Tôi thiếu điều vấp chân ngã lăn ra đất, thật sự sợ Chu Dật buột miệng nói ra điều gì khiến tôi đỡ không nổi, chỉ muốn chạy trốn.
Chu Dật quay phắt lại, nhìn thấy tâm trạng khốn đốn của tôi, nở nụ cười thật giả tạo: “Vâng ạ, biểu hiện của Chu Đạm Đạm ở trường học rất đặc biệt.”
Tôi nghĩ tim mình sắp ngừng đập, trên đời này chỉ có tôi mới hiểu cái từ ‘đặc biệt’ của Chu Dật mang ý nghĩa gì. Tôi vội kéo tay Chu Dật tránh xa dì La ra.
Anh ta cười cười liếc mắt nhìn tôi một cái. Tôi cũng khúm núm cười ngây ngô hai tiếng.
Ba tôi hân hoan đứng ngoài cửa tiếp đón, lòng tôi se thắt, bước nhanh lên phía trước: “Thưa thầy, đây là ba em. Thưa ba, đây là thầy Chu – chủ nhiệm lớp con đấy ạ.”
Không biết vì sao ba lại vui mừng lạ thường như thế, khiến lòng tôi càng thêm hỏng bét. Ông tiếp đón Chu Dật như một siêu sao vào đến tận nhà: “Mời, mời thầy ngồi. Nhà chật chội, lại không có gì để tiếp đãi thầy.”
Chu Dật chẳng những phong độ ngồi xuống, mà còn vội vàng mời ba và tôi cùng ngồi: “Không đâu ạ, cháu đã quấy rầy bác rồi. Trong nhà trang trí cổ điển quá.”
Ba tôi nghe xong lại càng thêm cao hứng: “Ồ! Hóa ra thầy Chu cũng thích phong cách cổ điển à?”
Chu Dật gật đầu: “Cháu không chỉ là giáo viên chủ nhiệm lớp của trò Đạm Đạm, mà còn là thầy dạy Ngữ Văn nữa đấy ạ.”
Tôi đứng phía trước hai người họ, hai tay đặt lên đùi như một tiểu thư khuê các tao nhã: “Thưa thầy, em đi pha bình trà ấm đây. Bên ngoài lạnh quá, uống trà cho ấm người.”
Tôi không dám nhìn vẻ mặt của người nào đó, ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào bếp.
Trong mênh mênh mang mang, tôi còn nghe tiếng ba mình và anh ta học đòi văn vẻ khen tặng gì đó: Nào là thầy Chu trẻ tuổi, thầy Chu nhất định rất tài hoa, thầy Chu chắc chắn được nhiều người hoan nghênh… Tôi thật chẳng biết tại sao ba lại nhiệt tình như thế.
Lúc nước đang sôi, tôi bỗng nghe thấy Chu Dật nói Chu Đạm Đạm ở trong trường học… Gì gì gì, thì trong lòng vang lên những tiếng loảng xoảng, thiếu chút đánh đổ ly nước, lao ra với vận tốc ánh sáng, ngắt ngang lời anh ta: “Trà đã pha xong rồi đây, mời thầy dùng.”
Chu Dật nâng tách trà lên thổi nhẹ, sau đó nhẹ nhàng nhấp môi. Khi đặt tách xuống, anh ta đột nhiên nhìn tôi rồi nở nụ cười thật tinh quái.
Má ơi! Tôi sợ tới mức nghĩ mình cần đi WC...
Ba vẫy tay về phía tôi, nói: “Đản Đản cũng đến đây ngồi đi. Ban nãy thầy Chu còn khen ngợi con đó.”
Tôi và Chu Dật đồng thời nhìn ông với ánh mắt thật khó hiểu.
Khen ngợi tôi? Làm sao có thể chứ...? Lóc thịt tôi còn hơn.
Chu Dật cũng lộ ra ánh mắt khó hiểu của mình. Tôi đoán rằng, có lẽ anh ta sắp bắt đầu phê bình, thì bất ngờ bị ba tôi cướp lời làm đảo lộn tình hình.
Tôi không thể chần chờ một phút nào nữa, vẻ mặt thẹn thùng nhanh chóng tiếp lời: “Thật vậy sao ạ? Thầy Chu khen con gì thế?”
Chu Dật im lặng liếc tôi một cái, quay đầu lại nói với ba tôi: “Phẩm chất của trò Chu Đạm Đạm trong trường không tệ.”
Tôi hài lòng gật đầu, muốn cất lời khen tặng anh ta. Ai ngờ anh ta chuyển hướng câu chuyện: “Chẳng qua việc học
“Thật ra em biết mình chưa tận lực giúp đỡ người khác trong học tập, đây là khuyết điểm xấu của em.” Tôi căng thẳng tự tiện ngắt lời câu nói tiếp theo của anh ta.
Không khí loãng vài giây, ánh mắt Chu Dật nặng nề, sâu kín quay lại nhìn tôi.
Tôi giả vờ ngây thơ, tự nhiên đối với anh ta nở nụ cười ngọt ngào.
Ba gõ nhẹ vào trán của tôi, nói: “Bạn học với nhau phải nên giúp đỡ chứ con. Đản Đản à, con không nên ỷ vào thành tích tốt của mình mà sinh ra kiêu ngạo, biết không?”
Tôi cúi đầu sám hối, trong miệng chỉ lầm bầm hai chữ: Đã biết, đã biết.
Tạm dừng lại, lén lút đưa mắt nhìn Chu Dật. Thật bất ngờ, anh ta vẫn không nhúc nhích nhìn tôi chằm chằm, khóe môi nở nụ cười như gió rít từng cơn.
Trái tim tôi chỉ còn một nửa…
Anh ta không nói gì, lại nâng tách trà lên uống một ngụm, rồi chậm rãi đặt xuống: “Thái độ học tập của Trò Chu cần phải sửa đổi một chút…”
“Thầy Chu, em biết sai rồi ạ. Mặc dù thành tích học tập của em luôn đứng đầu, nhưng có đôi khi cũng gặp nhiều sai sót. Thật ra, em muốn suy nghĩ làm cách nào để không chậm trễ chương trình học!”
* * *
Chu Dật im lặng, tôi loáng thoáng thấy cả người anh ta tỏa ra khí lạnh, chỉ có người ba khờ khạo của tôi liên tiếp vừa khen vừa trách: “Đản Đản, con thật là…”
Tôi không dám nói thêm, chỉ muốn yên lặng rơi nước mắt quỳ xuống cầu xin ‘đại ca’ Chu tha thứ…
Một lát sau, rốt cuộc khóe môi của an