Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.
h ta cũng nhếch lên, nghiêng đầu nhìn tôi, cố ý vô tình nói: “Biểu hiện của trò Chu trong trường rất tuyệt vời, nhưng chẳng qua con gái mà uống rượu thì thật không hay.”
Miệng tôi co rúm lại, chết tan xác.
Ba kinh ngạc nhìn tôi, hỏi: “Đản Đản, con uống rượu trong trường sao?”
Tôi kêu lên một tiếng, á khẩu chống đỡ hết
Trong lòng điên cuồng mắng Chu Dật không có tính người, trên mặt lại tươi cười giải thích: “Ngày đó là sinh nhật của bạn học, con quá cao hứng nên cùng bạn ấy uống một chút rượu. Khi về con quên nói với ba.” Nói xong, tôi bất an, không dám nhìn hai người họ.
Ba cười cười xoa đầu tôi: “Đản Đản, lần sau phải nhớ nói cho ba biết nhé.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, liếc trộm Chu Dật.
Anh ta đăm chiêu ngồi yên trên ghế sofa không nhúc nhích, thấy tôi nhìn trộm, anh ta nở nụ cười đắc thắng.
Tôi thật bất an, thật kinh hoàng, và thật sợ hãi. Có một cảm giác như bị người này đang đem mình ra giết chết.
Tôi đoán là chắc anh ta đang nhìn trò xiếc cũng như đang tìm nguyên nhân giả tạo của chuyện này. Ối, buồn rầu quá đi.
Tôi đứng một bên nghe thấy Chu Dật hỏi thăm ba tôi rất nhiều việc, như muốn chứng minh anh ta là một giáo viên chủ nhiệm tận tâm, có trách nhiệm với học sinh của mình.
Tôi thở một hơi thật dài, bị ba vỗ vai: “Nhanh đưa thầy ra ngoài đi con.”
Tôi mất tự nhiên đứng dậy, đi theo bên cạnh anh ta.
Hai người im lặng ra đến giữa sân. Tôi cảm thấy bầu không khí ngột ngạt đến cực độ, nên chỉ vào cây đại thụ, hỏi: “Thầy có biết đây là cây gì không?”
Anh ta nhẹ nhàng nhìn qua, rồi nói: “Cây hòe?”
A… Bị anh ta đoán đúng, tôi thấy khó chịu nhưng vẫn làm bộ giật mình: “Thầy thông minh quá, có rất nhiều người không biết nó là cây gì.”
Anh ta cười khẽ, đưa ngón tay lên chỉ vào tấm bảng dưới bóng cây hòe già nói: “Trò Chu, trên đó có khắc cây hòe kìa.”
Tôi chăm chú nhìn vào, mẹ nó! Không biết ai rảnh rỗi khắc chữ lên cây hòe! Có bệnh chắc!
Tôi đi theo sau, cười hai tiếng ha ha.
Chờ tôi cười xong, Chu Dật chậm rãi xoay người nhìn tôi, ánh mắt vừa nghiêm khắc, vừa chế nhạo: “Chu Đạm Đạm, em…”
Tôi thấy thái độ này không đúng, lập tức lã chã chực khóc, nói: “Thầy ơi, em biết vừa rồi mình không nên ngắt lời thầy, em không nên bịa đặt, nhưng…”
“Nhưng em sợ ba mình buồn lòng, nên phải nói dối có thiện ý đúng không?”
Tôi chớp mắt, sửng sốt ngẩng đầu nhìn lên. Phía trước hé ra khuôn mặt lạnh như tiền của Chu Dật.
Tôi gật đầu như gà con mổ thóc: “Vâng, vâng, vâng! Thầy Chu rất hiểu con người em, xin cảm ơn thầy vừa rồi đã giải vây cho em.”
Anh ta mỉm cười, lòng của tôi nhảy dựng.
“Hôm nay thầy không muốn làm rõ nguyên nhân.”
“Vâng, vâng, vâng! Thầy rất anh minh.” Anh cái con khỉ!
“Tuy nhiên thầy rất tò mò, nếu ba em biết thành tích học tập cũng như biểu hiện của em ở trường, thì ông ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ?”
“Thầy…” Dễ ợt! Rõ quá rồi, bà cô đây rất hiểu, dùng chiêu uy hiếp chứ gì! Điều này tôi còn 2B hơn thầy nhiều, coi như tôi xui xẻo gặp hạn đi!
“Thầy ơi, thầy muốn em làm gì, em đều tình nguyện ạ!”
Anh ta chỉ cười không nói, yên lặng bước ra sân vắng. Lòng tôi gấp đến mức nóng lên như nồi lẩu, chỉ sợ anh ta nghĩ quái chiêu ác độc nào đó để đày tôi.
Cuối cùng bị dày vò tới đường cùng, mà anh ta vẫn đứng khoanh tay đưa lưng về phía tôi.
Cuối chân trời xa xôi, có vô số những đám mây âm u lạnh lẽo tụ lại một chỗ. Trên đường vừa lạnh vừa yên ắng, tôi lẳng lặng đứng sau lưng chờ anh ta nói chuyện.
“Vậy thử thi đại học xem sao.”
Tôi bất ngờ phản ứng không kịp, một lúc sau mới phát hiện ra anh ta nói rất nghiêm túc. Tôi chả suy nghĩ gì, gật đầu ngay: “Vâng ạ, không thành vấn đề! Cảm ơn thầy, thầy đi thong thả nhé.”
Anh ta xoay người, tiến lên từng bước, hỏi: “Em đồng ý rồi sao?”
Tôi gian trá gật đầu: “Vâng, thưa thầy.”
Anh ta nhìn tôi đăm đăm, khẽ nhếch bờ môi bạc: “Hãy nhớ kĩ, lời hứa đã thốt ra khỏi miệng đều không phải nói dối. Chu Đạm Đạm, đây xem như là lời em hứa với thầy.”
Tôi đứng yên tại chỗ, đừng nói tôi bỗng nhiên phạm vào một chuyện ngu xuẩn nào đó rồi chứ?
Nỗi oan khuất của Đản Đản
Một lần nữa nhặt đống sách giáo khoa cũ đã một năm không động tới lên, tôi cảm thấy đó là một động tác khó khăn. Đặc biệt Chu Dật còn đang nghiêm túc giảng bài trên bục, nhưng nghĩ như thế nào cũng mất tự nhiên.
Tôi hỏi Lăng Linh đang ngồi bệnh cạnh, có phải tôi điên rồi không? Cô nàng giả v hiền lành vỗ nhẹ vai tôi, nói: “Bạn học à, cậu được thăng thiên rồi.”
Đúng vậy! Tôi cũng hiểu được mình đã lên trời dù mấy lời quỷ quái này nghe như rất khiếp, nhưng thưa với với các bạn: Bây giờ tôi đang tập trung tinh thần cao độ vào nghe Chu Dật giảng Ngữ Văn!
Lạy chúa xin hãy ban phúc cho con! (Oh god bless me)
Tuy nhiên mấy giây sau, suy nghĩ ấy đã tiêu tan, có khi người ta chỉ lượn vào dòm ngó cho no con mắt mà thôi.
Vừa nghiêng đầu, tôi lại thấy một gã trung niên cung kính tiễn Chu Dật ra ngoài. Lão béo ụ ấy tôi biết, ông ta là nhân