Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.
ều đóng băng.
Tôi nghe âm thanh da mặt của mình vỡ vụn…
Tôi mò lấy hai tay run run lạnh buốt của mình…
Sau đó nhìn vẻ mặt thập phần bình tĩnh của Chu Dật…
m thanh dịu dàng êm tai: “Chu Đạm Đạm, làm xong bài mới được nói chuyện với thầy."
Đản Đản đau lòng
Nhiệt tình tràn đầy của tôi đều bị một câu nói lạnh lùng thản nhiên như thế của anh ta cuốn đi, trong lòng chán nản xấu hổ đến nỗi cuống quýt cầm lấy bút, ép buộc lực chú ý đặt vào đề bài.
Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường từng bước một nhích về phía trước, tôi làm xong đề bài cuối cùng thì đã tới gần thời gian ăn tối. Chu Dật cầm quyển bài tập kiểm tra từng bài cho tôi xong, thoả mãn gật đầu: “Không sai, một bài cũng không sai.”
Tôi rầu rĩ không vui nhận lại quyển bài tập thả vào trong cặp: Em về nhà đây ạ.”
“Chờ một chút.” Anh ta đứng dậy, sau đó níu cặp của tôi: “Đi ăn trước đã.”
Sau khi gửi đi, tôi liền tắt máy, nắm lấy máy ném đi rất xa, sau đó trùm chăn nhắm mắt lại.
Ban đêm yên tĩnh hít thở của tôi ở trong chăn bông có vẻ gấp, mí mắt rất nặng, nhưng không thể ngủ. Cuối cùng tôi không nhịn được mà đứng lên, tìm lại cái điện thoại di động đã bị tôi ném trên bàn học, mở máy.
Màn hình màu lam âm u ở trong căn phòng đen như mực cực kì chói mắt, tôi cầm máy giơ lên không trung, không quá lâu sau, một tiếng rung vù vù đến làm trái tim tôi cũng chấn động.
Là một tin nhắn ngắn của Chu Dật.
Tôi nhìn tên của anh ta trong mười giây, mới mở xem nội dung: Chu Đạm Đạm, thầy không trả lời em nguyên nhân không phải là thầy hèn nhát, mà là em chỉ là học trò của thầy, thầy yêu thương mỗi một học trò của mình, nếu như trước đây có chuyện gì làm cho em hiểu lầm, xin hãy quên đi.
Tôi ngơ ngác nhìn chăm chú tin nhắn ngắn gọn này, câu chữ và giọng điệu rất bình tĩnh của một bài thi chính thức, nhưng lại giống như một cây kiếm sắc bén hung hăng đâm vào lòng tôi.
Viền mắt căng ra, không nghĩ đến cả việc nháy mắt, nước mắt kìm lòng không đậu cứ như vậy mà chảy xuống.
Tôi cầm máy ném lên giường, sau đó che mắt lại, trong căn phòng vắng vẻ oà khóc ô ô.
Chất lỏng đều đều chảy vào trong miệng, tôi lấy chăn bông trùm đầu lại, co ở bên trong lau nước mắt.
Vì sao, dựa vào cái gì!
Anh ta có thể bình tĩnh như vậy, lạnh lùng như vậy?
Tôi không tin lí do thoái thác của anh ta, anh ta chính là một người nhát gan!
Tôi co giật nhắn lại một tin: Thầy, ngài thật là thương người, tôi muốn học tập theo ngài.
Sau đó nghĩ nghĩ rồi ngủ mất tiêu.
Lúc Lăng Linh nhìn thấy tôi, sợ đến vội vàng lùi lại: “Ngày hôm qua cậu làm cái gì đấy?”
Tôi sờ mắt: “Rất nghiêm trọng à?”
Lăng Linh ngưng trọng gật đầu: “Có một chút, làm sao thế?”
Tôi nằm nghiêng trên bàn, suy nghĩ thật lâu, sau đó đem ngọn nguồn sự tình một năm một mười nói với
Ban đầu, Lăng Linh khiếp sợ, nổi điên đến cuối cùng thì tức giận, khoa tay múa chân mắng Chu Dật: “Tớ thực sự là nhìn lầm thầy Chu mà, sao lại không giống đàn ông một chút nào hết!”
“Đạm Đạm, cậu định tiếp tục thế nào bây giờ?”
Tôi lắc đầu.
May là mới buổi trưa, chưa có giờ của Chu Dật, bằng không tôi thực sự không biết đối mặt với anh ta thế nào.
Buổi trưa, lúc tan học, Đinh Trạch đã lâu không gặp lại xuất hiện ở cửa lớp chúng tôi, hắn hỏi tôi: “Cùng nhau ăn cơm đi?”
Với tâm tình này của tôi, lẽ ra muốn từ chối hắn, nhưng vừa mới quay đầu lại, liền thấy Chu Dật từ cầu thang đi lên, vẻ mặt bình thản, tôi và hắn nhìn nhau một giây, sau đó tôi quả quyết dời đi tầm nhìn, cười với Đinh Trạch: “Được, ăn cái gì đây?”
Đinh Trạch liến thoắng liệt kê rất nhiều thứ, tôi không có nghe vào cái nào, nghĩ đến gương mặt không hề gì của Chu Dật vừa rồi, giống như là khuôn mặt chưa từng phát sinh vẻ bực bội gì cả, trong lòng càng chua xót khổ sở.
Mơ màng theo sau Đinh Trạch tới một tiệm cơm nhỏ ở bên ngoài, tuỳ tiện gọi một đĩa cơm rang, sau đó nghe Đinh Trạch nói đến những chuyện gần đây của hắn, hoá ra là đã chia tay với cô bạn gái xinh đẹp kia.
Tôi bất đắc dĩ cười cười, cho hắn một ánh mắt ai oán.
Hắn quan tâm hỏi tôi: “Sao mắt lại sưng như thế hả? Xảy ra chuyện gì sao?”
Lúc này tôi mới nhớ tới đôi mắt khác thường của mình, vì vậy mặt không đổi sắc giải thích: “Ngày hôm qua xem một bộ tiểu thuyết vô cùng cảm động thì khóc, haizz! Cậu đừng nói cho người khác biết đó, thật mất mặt.”
“Ha ha ha ha ha ha…” Hắn bật cười, sau đó lắc đầu: “Cậu đó, thật hài hước.”
Hài hước cái đầu mẹ mày!
Tôi chỉ biết cùng cười khan hai tiếng.
Đột nhiên thấy rượu ở bên trong tiệm cơm, vì vậy hỏi Đinh Trạch: “Cậu uống rượu không?
“Thỉnh thoảng muốn uống.”
Tôi hét lớn gọi chủ quán: “Cho hai chai bia?”
Đinh Trạch nhìn tôi khác thường: “Cậu muốn uống rượu? Buổi chiều còn phải đi học nha!”
Tôi vô tình gật đầu: “Tớ biết.”
Bia mang lên, Đinh Trạch lại lần lữa không uống, tôi hiểu rõ đem chai bia của hắn qua: “Quên đi, cậu là học trò ngoan, không làm khó dễ cậu, tớ tự uống.”
Nói xong tôi ngửa cổ uống một ngụm lớ