Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2304 lượt.

sâu sắc của Chu Dật liếc nhìn tôi, sau đó nhìn một vòng xung quanh lớp học: “Lần này cả lớp đều tiến bộ rất nhiều, thầy rất vui mừng.” Nói xong nhìn vào danh sách một lát, tiếp tục nói: “Cả lớp có hai mươi hai học sinh có tên trong một trăm người đứng đầu toàn trường.”
“Oa! Trâu bò nha!” Lập tức phía dưới có người kinh ngạc.
Tôi cũng lấy làm kinh hãi, không nghĩ tới lần này lớp chúng tôi thi tốt như vậy. Toàn trường có tổng cộng hơn một nghì học sinh, chui vào được 100 học sinh đứng đầu có thể xem là trâu bò tới cỡ nào.
“Lần này, Lăng Linh lớp chúng ta đứng đầu lớp, đứng thứ 6 toàn trường.”
!!!!!!!
Tôi quay đầu lại nhìn Lăng Linh, cô nàng chết tiệt mạnh mẽ kia, cô nàng hình như cũng không thể tin được há hốc mồm: “Tớ tớ tớ tớ…”
Tôi gật đầu khẳng định: “Đừng không thể tin nữa, cậu nha không nằm mơ đâu, giỏi, cậu là đỉnh nhất (ngưu C) rồi.”
Lăng Linh hưng phấn đến mức thiếu chút nữa đập bàn, tôi cũng vì cô nàng mà vô cùng vui vẻ, mấy tuần lễ này, tuy rằng cô nàng chưa nói, tôi cũng biết mỗi đêm cô nàng đều ngủ muộn hơn nhiều, trên gương mặt trắng nõn treo hai bọng mắt vừa đen lại vừa dày.
Vị trí thứ nhất của cô nàng cũng không thẹn với lương tâm.
Chu Dật chờ cả lớp rối loạn xong bình tĩnh lại, mới tiếp tục nói: “Mà lần này tiến bộ lớn nhất trong lớp chúng ta chính là Chu Đạm Đạm.”
Tôi đột ngột ngẩng đầu, nhìn ánh mắt khẳng định của Chu Dật đang cười với tôi: “Bạn ấy xếp hạng 7 lớp ta, xếp hạng 42 toàn trường.”
Tôi đoán rằng hiện tại vẻ mặt của tôi còn vênh hơn so với Lăng Linh vừa rồi, nói thật, tôi không nghĩ mình lại lọt vào trước hạng năm mươi, tuy rằng trong khoảng thời gian này quả thực là tu rất khổ, nhưng tôi đã chơi suốt một năm, phải bắt đầu tu toàn bộ, kì thực cũng là một công trình khổng lồ.
Bạn học xung quanh đều kinh ngạc thán phục.
Chu Dật đứng trên bục giảng, đọc tên tôi, biểu dương tôi, trên gương mặt luôn luôn chững chạc có ý cười sâu đậm.
Đột nhiên có loại cảm giác hăng hái.
Tôi thật vất vả đợi lúc tan học, lúc học sinh các tầng đều đã về gần như toàn bộ, mới chạy đến phòng làm việc của Chu Dật.
Quả nhiên, anh đang đưa lưng về phía tôi, đang phê chữa bài tập.
Ánh mặt trời chiều vàng óng ánh ngoài cửa sổ chiếu trên người anh, bao phủvầng sáng, giống như một pho tượng thần điển trai.
Tôi ngừng thở, rón ra rón rén đi tới phía sau anh, đột ngột che mắt anh từ phía sau, cố ý không nói lời nào.
Anh hình như giật mình, sau đó cả người trầm tĩnh lại, tựa lưng vào ghế ngồi, mang theo ý cười nói: “Còn muốn che tới khi nào?”
Tôi bĩu môi buông tay ra: “Anh cũng không đoán em là ai?”
Anh kéo tôi đến trước người, búng mũi tôi: “Còn phải đoán sao?”
Tôi cười rộ lên, nghiêng đầu dựa vào anh: “Khụ khụ, người nào đó có phải nên làm tiệc chúc mừng cho em hay không nha!”
Anh cúi đầu xuống, cũng cười, sau đó nghi hoặc hỏi: “Tiệc chúng mừng? Tiệc chúc mừng cái gì? Em được cử đi học Thanh Hoa hả?”
Tôi nâng mặt trừng anh: “Chúc mừng hay là không chúc mừng đây?”
Lúc này anh mới bất đắc dĩ lắc đầu: “Anh còn dám không chúc mừng sao? Đi thôi, muốn ăn cái gì?”
“Cái gì cũng có thể, hắc hắc!” Tôi buông anh ra, ngồi bên cạnh anh: “Em chờ anh chấm xong rồi đi.”
“Ừ, anh xong nhanh thôi, chờ anh mười phút nhé.”
Tôi móc kẹo bạc hà ở trong cặp sách ra ném vào miệng, nằm bò trên cửa sổ ngắm phong cảnh, ngoài cửa sổ là sân tập của trường, được ánh chiều tà ấm áp mênh mông chiếu xuống, trên sân đội viên của đội điền kinh mặc quần soóc chạy đến toát mồ hôi.
Cây đại thụ trơ trụi bên cạnh giống như người khán giả yên tĩnh, giờ khắc này, vườn trường được ánh trời chiều bao phủ trở nên yên lặng ôn hoà, tôi quay đầu chăm chú nhìn hình dáng của Chu Dật, nhịn không được nhếch khoé miệng, trịnh trọng nói với anh: “Thầy ơi, em sẽ không để cho anh thất vọng.”
Anh dừng lại, lập tức buông bút trong tay, đứng dậy đi tới.
Gương mặt góc cạnh rõ ràng hiện ra vẻ sủng nịch, anh nhẹ nhàng ôm tôi, đôi môi mềm mại bắt đầu triền miên một hồi.
“Mãi mãi cũng đừng để anh thất vọng.”
Tôi gật đầu.
Trong tích tắc tôi gật đầu, tôi vẫn chưa từng nghĩ tới trong cuộc sống sau này tôi sẽ làm ra từng chuyện lại từng chuyện khiến anh thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng.
Tôi nhớ kĩ anh đã từng nói một câu, hứa một lời hứa thoả đáng thì cũng không phải là một lời nói dối.
Mà khi tôi biến những lời hứa này thành lời nói dối làm tổn thương anh. Lúc đó, tôi trở nên căm hận, không thể nói lý, giống như ma quỷ điên cuồng.
Thậm chí bị coi thường.
Hôm nay Chu Dật không lái xe, tôi và anh sóng vai đi ra vườn trường, bởi vì vẫn còn có học sinh ở lại, tôi và anh duy trì khoảng cách, thoạt nhìn giống như học sinh và giáo viên bình thường, đi ra khỏi cổng trường.
Mùa đông của thành phố A không lạnh như ở phương Bắc, nhưng luôn ẩm ướt lạnh lẽo, thường thường có từng đợt mưa nhỏ, làm cho tinh thần không dậy nổi.
Trên cổ tôi vẫn còn quàng khăn quàng cổ của Chu Dật, rất ấm áp, rất thoải mái.
Sau khi đi ra khỏi khu vực trường học, tôi đề nghị đi ăn sủi cảo, hai chúng