Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.

tôi liền tìm cửa hàng sủi cảo trên đường đi.
Đi qua mấy con phố cũng không tìm được, cuối cùng anh kéo tôi đi siêu thị mua da và nhân thịt của bánh sủi cảo, tự mình gói cho tôi ăn.
Tôi ngồi xếp bằng trên sô pha xem tin tức thời sự, Chu Dật ở bên cạnh cẩn thận gói bánh, nắm tay anh mở da sủi cảo ra, dùng đôi đũa gắp một lượng nhân thịt vừa phải, sau đó ngón tay khéo léo nặn da sủi cao, ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng nắn nắn vào, vài giây sau, xuất hiện một cái bánh sủi cảo có hình dạng lả lướt.
Lúc ở nhà tôi cũng giúp ba gói qua sủi cảo, nhưng có lẽ là trời sinh chân tay vụng về, luôn luôn gói thành một cái bóng da, không phải lòi thì cũng tan ra trong nồi, dần dần, lâu ngày tôi cũng không gói sủi cảo nữa.
Ban đầu, tôi còn rất muốn giúp Chu Dật, nhưng người này lại ruồng bỏ tôi, không cho tôi gói, nói tôi làm sủi cảo khẳng định là làm lãng phí vỏ và nhân sủi cảo.
Tôi ngồi bên cạnh nhàn nhã đến phát sợ, vì vậy nhảy chân trần từ trên sô pha xuống, lấy máy ảnh kĩ thuật số của Chu Dật, thừa dịp một tay anh còn dính bột mì không thể chống trả, đột ngột chụp ảnh anh, sau đó đem năm sáu tấm ảnh chụp được bày lên trên bàn thưởng thức.
Chu Dật híp mắt lại: “Chu Đạm Đạm, qua đây!”
“Không qua!”
“Anh đây qua!” Anh nói xong, đứng lên, hùng hổ đi tới, hai tay còn dính bột mì trắng bóng.
Tôi vội vàng nhảy lên sô pha, cách xa anh: “Anh đừng tới đây, nhanh đi làm vằn thắn đi!”
Anh không thèm để ý, đưa tay khiêng tôi từ trên sô pha xuống, sau đó nhìn ảnh chụp trên bàn, hung hăng dùng bột mì trên tay vè ba chòm râu ở trên mặt tôi.
“Chu Dật, anh là đồ tiểu nhân, không phải chỉ chụp anh mấy tấm thôi sao! Trêu chọc nóng nảy như vậy, em cầm đến trường học bán đó!” Tôi chạy đến trước bàn cơm, cố ý làm tay dính đầy bột mì, nhào tới trên người Chu Dật trêu đùa anh, thế nhưng anh rất cao, tôi với không tới, đành phải lấy tay đẩy anh, ai ngờ đẩy không được anh thì thôi đi, ngược lại còn khiến mình lảo đảo, thiếu chút nữa bị té, may mà Chu Dật đúng lúc đỡ lấy tôi.
“Còn muốn đem đi bán!”
Anh chùi sạch bàn tay dính bột mì, vén những sợi tóc rơi lả tã ra sau tai, sờ soạng mặt của tôi, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống.
Shit… Mỹ nhân kế.
Nụ hôn tinh mịn ngọt ngào mê người, tôi không để ý đến hai tay đầy bột mì vòng ôm cổ anh, nhón đầu ngón chân đáp lại anh.
Đôi môi vụng trộm ma sát càng thêm kịch liệt, tôi kìm lòng chẳng đặng há miệng giao đầu lưỡi với anh, sắc mặt ửng hồng. Một bàn tay to của anh gian xảo tiến vào trong áo lông của tôi vuốt ve tôi, toàn thân tôi mềm mại không xương, hai chân mềm nhũn, ngồi vào trên bàn cơm.
Những chỗ bị anh vuốt ve qua trở nên cực kì mẫn cảm, châm dục vọng lên mỗi một tấc, anh vùi đầu hôn cổ tôi, tôi hơi ngửa đầu, thở phì phò rên rỉ một tiếng: “Thầy…”
Hai tay anh dừng lại, động tác đột nhiên ngưng giữa chừng, chẳng biết đang suy nghĩ cái gì, lập tức thở dài thật sâu, sau đó đứng thẳng dậy, giúp tôi mặc lại áo.
“Anh đi luộc sủi cảo.
Tôi ngơ ngác sững sờ tại chỗ, không rõ vì sao anh ngừng lại hành động vừa rồi.
“Thầy, vì sao vậy?”
“Sau này em sẽ hiểu rõ?” Anh buồn bã nói.
Ăn xong sủi cảo, anh tự mình rửa sạch chén bát dụng cụ trong phòng bếp, sau đó đi ra, lấy áo khoác trên sô pha khoác lên: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
Dọc theo đường đi, hai chúng tôi đều có vẻ trầm mặc, lúc gần đến nhà của tôi, tôi đột nhiên ngẩng đầu hỏi anh: “Thầy, nếu như em đậu đại học, thầy còn dạy học không?”
Anh giật mình, trầm mặc một lúc, nói: “Anh không biết.”
Tôi thất vọng gục đầu xuống.
“Đừng nghĩ những việc này nữa, được không?”
Tôi im lặng gật đầu.
Anh cúi người, có lẽ là muốn hôn tôi, đột nhiên lại dựng thẳng người lên, mặt mỉm cười, nhìn phía sau tôi khẽ gật đầu: “Chào bác.”
Tôi kinh ngạc quay đầu lại, hoá ra là ba.






Bất ngờ ngoài ý muốn
Chu Dật lén lút kéo dài khoảng cách với tôi, tôi lo lắng đứng thẳng lưng, sắc mặt cứng ngắc: “Ba, sao ba lại ở đây?”
Ngoài miệng hỏi, đôi mắt nhìn thẳng chằm chằm vào vẻ mặt của ông, rất sợ ông nghe được cuộc đối thoại giữa tôi và Chu Dật.
Ba cũng hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó cười chất phác: “Đi mua cho con canh nấm tuyết, định về nhà hâm nóng lại cho con ăn khuya.” Ông nói xong, chuyển ánh mắt sang người bên cạnh tôi, Chu Dật: “Là thầy Chu sao? Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà ngồi
Tôi im lặng, nhìn chằm chằm dưới đất, một cảm giác xấu hổ cùng mặc cảm tội lỗi tự nhiên nảy sinh, tôi không để ý tới Chu Dật mà đi thẳng vào trong nhà.
Chu Dật kiên quyết ngăn ông lại: “Không cần đâu ạ, mọi người nghỉ ngơi sớm một chút.”
Tôi đứng lên khỏi ghế, lắc lắc tay với anh: “Tạm biệt thầy.”
Anh liếc mắt nhìn sâu vào tôi: “Tạm biệt.”
Đoạn nhạc đệm nhỏ này ba tôi đã quên rất nhanh, nhưng lại tản ra trong lòng tôi không đi, nếu như mối quan hệ của tôi và Chu Dật bị ba biết, ông sẽ phản ứng như thế nào?
Tôi cất giữ tâm tư phiền não này rất lâu, cứ như vậy, đã qua một ngày một đêm, tình cảm của tôi và Chu Dật càng ngày càng


XtGem Forum catalog