Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.
hết rồi.
Anh Chu trở về
Giai đoạn đầu học kì sau của năm ba, mỗi người trong phòng ngủ của chúng tôi đều vì chuyện thực tập mà công việc bắt đầu bận rộn hơn.
Lăng Linh ở nơi xa Thượng Hải cũng nước chảy bèo trôi làm quen với một bạn trai là nghiên cứu sinh, mỗi ngày ở trong điện thoại lải nhải hàng rào nhà cô nàng cứ cúc cu cúc cu, y hệt như chìm vào bình mật ngọt.
Không nhịn được nhớ lại lúc lên trung học, có một khoảng thời gian Lăng Linh mê Chu Dật, có thể nói là hai mắt phát sáng, giữa mỗi tiết học đều phải giương mắt nhìn theo bóng dáng của anh.
Giờ đã mấy năm qua đi, người bạn ngay thẳng đáng yêu này cuối cùng cũng rơi vào bể tình.
“…”
Toàn bộ phòng ngủ chúng tôi đều là đại vương dạ dày, cả ba túi món kho nặng trịch, không được nửa giờ đều bị vơ vét sạch sẽ, giống như là gió lốc thổi qua vậy.
Tôi ăn no đến mức không muốn ngồi, mượn phích nước nóng của tôi và Thiểm Nhất Thiểm xuống dưới lầu lấy nước.
Kết quả là tôi đánh giá quá cao sức lực mình, thật vất vả vừa đi vừa dừng xách hai phích nước nóng nặng muốn chết lên lầu sáu.
Lúc đổ nước, bình nước quá nặng, tôi nhất thời không cầm chắc, cả cánh tay run lên mấy lần.
Nước nóng thì không đổ ra ngoài, nhưng cái ví tiền để trên bàn bị khuỷu tay của tôi gạt rơi trên mặt đất. Ví tiền cũ bên cạnh bịch một tiếng rơi xuống đất, thoáng cái tiền lẻ tiền xu còn có các loại biên lai, tờ đơn ở bên trong văng ra ngoài.
Mục Tư Ngôn nghiêng ánh mắt cười nhạo một tiếng, rồi từ trên giường nhảy xuống giúp tôi nhặt mấy thứ trên mặt đất.
“Oa, bà Chu à, bà để nhiều biên lai trong ví tiền như vậy để làm gì hả?”
Tôi đậy lại cái nắp của phích nước, tức giận nói: “Tớ phải có đầu óc quản lí tiền bạc chứ, đâu như người nào đó suốt ngày dùng tiền vào cái gì cũng không biết.”
Mục Tư Ngôn xì một tiếng khinh miệt, đột nhiên chân mày lá liễu nhướng lên, vẻ mặt biến đổi, giống như nhặt được bảo bối từ trong đống biên lai, tay nhặt lên một bức ảnh lớn.
“Các đồng chí! Mau nhìn xem tớ nhặt được cái gì nè!!” Cô nàng đột nhiên nhảy dựng lên, giơ tấm hình lên giữa không trung.
Hai mắt tôi tối sầm, muốn chết…
Xem ra bí mật này giấu diếm không được rồi.
Tấm hình của tôi và Chu Dật ở trong tay ba người lần lượt truyền tay nhau đọc, sau đó thì nhìn thấy sáu ánh mắt đói khát…
Tiểu Tiểu lã chã chực khóc, ở trên giường gạt nước mắt: “Ông anh, em cuối cùng cũng hiểu mấy năm qua vì sao ngài vẫn chậm chạp không chịu tìm hiểu em. Hóa ra! Hóa ra ông anh đã sớm có vợ cả, chắc chắn đã xác định sẽ cưới hỏi đàng hoàng, em… em rất đau lòng đấy!”
Tôi vừa đen mặt vừa nhìn cô nàng…
Mục Tư Ngôn nhẹ nhàng cầm hai tay tôi nói: “Ngài yên tâm đi, chúng em sẽ không chen chân vào tình cảm của ông và bà nhà, chúng em tự nguyện vi thần dập đầu.”
Tôi rất ưu sầu: “Tư Ngôn nè, vi thần dập đầu hình như không thể dùng như thế
“Thế nhưng!” Thiểm Nhất Thiểm cầm một cây gậy trúc, u ám tối tăm nói: “Thành thật thì khoan (dung), kháng cự thì nghiêm. Ông anh, ngài nên biết, nếu như ngài dám lừa gạt chúng em dù chỉ một chút, tập thể chúng em liền đi xử lí bà nhà đấy!”
Tôi run rẩy, ngã lên giường, cuối cùng từ bức bách đến lạm dụng uy quyền, không thể làm gì khác hơn là công bố với hậu thế nghiệt duyên của tôi và Chu Dật.
Ba cô nàng ngửi được mùi ngon, chờ tôi nói xong chuyện một hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần.
Tiểu Tiểu chớp mắt sao nhìn tôi nói: “Tớ vẫn cho rằng chuyện nữ sinh ở phòng ngủ bên cạnh kia cùng một lúc gặp gỡ ba người con trai là vô cùng KN (24) rồi, té ra núi cao còn có núi khác cao hơn, KN chân chính là đây, mai danh ẩn tích trong phòng ngủ của chúng ta nhiều năm như vậy!!!”
Kết quả cuối cùng đối với Tư Ngôn hình như rất không vừa lòng, yếu ớt hỏi tôi: “Vậy cậu có biết hiện tại anh ta ở đâu không?”
Tôi lắc đầu: “Anh ấy ở nước ngoài, cụ thể ở đâu thì không biết.”
Ý nghĩ của Tư Ngôn vẫn còn chưa hết, cầm lấy bức ảnh gõ gõ hồi lâu, liên tục thở dài: “Thật đẹp trai, người đàn ông đẹp trai như thế mà cậu cũng nhẫn tâm.”
Tôi trầm mặc lấy lại tấm hình.
Bức ảnh còn mới tinh, cô gái ở trên đó cười đến mức không tim không phổi, cùng với người đàn ông khôi ngô kiêu ngạo bên cạnh hài hòa đến bất ngờ, lại còn có chút mùi vị được ông trời tác hợp cho.
Thời gian 3 năm, diện mạo của tôi không thay đổi lắm, gương mặt hài lòng quen thuộc trong hình, lại vừa cảm thấy không giống mình.
Lúc này, Thiểm Nhất Thiểm một mực yên lặng không nói gì vươn tay gõ trán tôi: “Đạm Đạm.”
“Sao?”
Thiểm Nhất Thiểm cau mày, đôi mắt chân thành nhìn tôi, đắn đo mở miệng: “Cậu không cảm thấy Chu Dật kia là người vô tội sao?”
“Tớ… tớ lúc đó quá kích động, sau này lúc biết rõ sự thật, anh ấy đã đi rồi
“Này, bất luận thế nào, tớ nghĩ cậu nợ người ta một lời xin lỗi, thực sự.”
Tiểu Tiểu có lẽ là nhìn thấy vẻ mặt tối tăm bất định của tôi, tưởng rằng tôi mất hứng, giảng hòa nói: “Nhưng bọn họ đã không còn liên lạc, cho dù Đạm Đạm thầm cảm thấy áy náy, cũng tìm không được n