Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/974 lượt.
thế nhỉ? Vì sao nhìn mặt hắn còn non nớt mà lại đi cướp nhỉ? Nhìn bộ dạng thì hắn quả thực là người mới vào nghề.
Vừa rồi do quá lo lắng, sợ hãi, cô đã quên mất trong túi mình còn có tấm Thẻ đọc suy nghĩ.
Bạch Tiêu rút tấm thẻ ra, nhân lúc mọi người trong xe đang tỏ vẻ anh hùng, cô vội ngồi xuống, định viết tên của tên cướp lên tấm thẻ.
Bỗng, cô nhớ ra mình không biết tên của hắn.
Thế thì chỉ có thể viết tên cướp tóc dài, có được không nhỉ?
Cô ấn vào tấm thẻ, rồi lại chạy đến chen chúc vào đám đông.
Tên cướp đau đớn kêu gào, miệng không ngừng gọi mẹ.
Ngực hắn đã bắt đầu rớm máu, dần dần hiện ra dòng chữ sáng như vàng, giống như có một đôi tay thần ký đặt lên trên một bàn phím, gõ ra từng chữ từng chữ một.
Hắn đang nghĩ đến người mẹ ở trong bệnh viện.
Hắn hối hận vì đã đi cướp của.
Hắn đang nghĩ: Nếu năm vạn tệ của mình không bị trộm trên xe khách thì mình cũng không phải cướp bóc thế này làm gì.
Hắn lo cho mẹ mình không thể chờ đợi được nổi phí phẫu thuật, chỉ có thể nằm giường bệnh trắng toát, lặng lẽ rời xa thế giới này.
Hắn nghĩ mẹ mình …
Đọc được từng dòng tâm sự đó, cuối cùng Bạch Tiêu cũng hiểu rõ được người thiếu niên để tóc dài lấp mắt, toàn bộ trở thành một vết thương dài.
Mỗi tên cướp trẻ tuổi đều có một cuộc sống khúc khuỷu
11. Đôi lúc người ta cũng nói xuôi theo số phận
Tên cướp tóc dài mười tám tuổi, tên là Đơn Hải Kinh.
Mười tám năm về trước, cậu ta được sinh ra tại một bệnh viện ở thành phố ven biển.
Cũng trong phòng sản, trong ngày hôm đó, có một bé trai khác ra đời, tên là Lục Hậu.
Vận mệnh là do Trời sinh, Đơn Hải Kinh từ nhỏ đã không oán hận gì số mệnh của mình. Cậu nghĩ, tuy sinh ra trong gia đình nghèo khó, tuy mắc chứng bệnh bẩm sinh, tuy không biết đến ngày nào ông Trời sẽ đón mình lên thiên đường, nhưng cậu thấy may mắn vì có người mẹ vĩ đại. Bà Vệ Lam chưa bao giờ bỏ rơi con mình, yêu thương cậu như một báu vật hoàn mỹ nhất.
Lục Hậu đương nhiên cũng không ca thán gì về số phận tốt của mình. Ví như, thích chiếc điện thoại Iphone của cậu bạn cùng học, cậu liền nói cha mua cho mình một chiếc, nhưng ông Lục Thủy nói trẻ con không nên dùng điện thoại quá tốt, nếu không thì trên lớp con sẽ không chịu nghe giảng. Bởi thế, lúc ở trước mặt cha mẹ, Lục Hậu làm rớt chiếc Nokia xuống nền nhà vỡ tan.
Thậm chí, lúc Lục Hậu làm hỏng di động, cậu ta còn nghĩ rằng – vì sao mẹ mình chỉ lái chiếc xe con màu đỏ bình thường đến đón mình, còn mẹ của cậu bạn ngồi cùng bàn lại lái chiếc xe đua màu đỏ đến. Mà hơn nữa màu đỏ của chiếc xe đua ấy lại vô cùng đáng yêu và bắt mắt, ngay cả Ban Hoa cũng thích chiếc xe ấy.
…
Nếu Lục Hậu biết: mười chín năm về trước, mình và Đơn Hải Kinh bị hoán đổi thì cậu có nghĩ như vậy nữa không?
Cuộc sống đôi khi còn khoa trương hơn cả tiểu thuyết.
Đúng thế, mười chín năm trước, Đơn Hải Kinh bị cha mẹ ruột của mình là ông Lục Thủy và bà Liêu Tiễn vứt bỏ, đánh tráo với cậu bé Lục Hậu. Bởi con cái họ sinh ra đều mắc bệnh bẩm sinh. Đơn Hải Kinh là con trai thứ ba của nhà họ, họ sợ cơn ác mộng lại một lần nữa xuất hiện. Bởi thế, ngày đầu tiên khi con trai ra đời, ông Lục Thủy đã nhân lúc mọi người không để ý, hoán đổi hai đứa bé với nhau.
Từ đó, Lục Hậu trở thành tiểu thiếu gia được ăn sung mặc sướng.
Đơn Hải Kinh thân mang trọng bệnh, trở thành con cái của một gia đình nghèo khổ.
Nhưng điều may mắn là, họ không biết đối phương để đem cuộc sống ra so sánh với nhau, không cảm thấy mình hạnh phúc hay bất hạnh đến nhường nào.
Đến một ngày sự việc bị bại lộ, đó là năm Đơn Hải Kinh mười tám tuổi.
Có một hôm, một người phụ nữ lạ mặt bỗng tìm đến gõ cửa, đưa cậu đến bệnh viện xét nghiệm, sau đó hỏi cậu có thể hiến thận cho Lục Hải – anh họ của cậu không.
Đơn Hải Kinh đã hiểu.
Người phụ nữ lạ mặt đó chính là Liêu Tiễn, bà nước mắt giàn giụa nói với Hải Kinh sự thật: Bà mới là mẹ ruột của cậu.
Khóc thì có tác dụng gì? Khóc có thể ngăn chặn được báo ứng sao? Lúc làm việc xấu, ngẩng lên trời xanh cười lớn thì phải dự tính đến một ngày bản thân sẽ bưng mặt mà khóc lóc thảm thiết chứ?
Hóa ra, nhà ông Lục Thủy có lịch sử bệnh bẩm sinh nối đời, gene di truyền không tốt, cơ thể luôn phát bệnh. Đến đời họ thì bệnh tình đã vô cùng nguy kịch, toàn bộ người trong dòng tộc đều không sinh hạ được những đứa con bình thường, trừ cháu trai của ông Lục Thủy – Lục Hải. Lục Hải là cậu bé duy nhất trong nhà họ Lục được sống khỏe mạnh.
Tất cả mọi người đều coi Lục Hải là báu vật.
Đã là báu vật thì đều rất mỏng manh yếu đuối.
Năm mười tám tuổi, Lục Hải bị mắc chứng bệnh nhiễm trùng đường tiểu.
Tóm lại, tất cả những chứng bệnh nan y trên thế giới đều giáng xuống nhà họ Lục.
Họ không thiếu kinh phí để chạy chữa nhưng lại thiếu phương thuốc cứu chữa. Lục Hải cần thay thận nhưng không thể tìm được người có thận phù hợp.
Khi đó, từ trong thâm tâm họ nghĩ, tiền có thể giải quyết được mọi việc. Vấn đề không phải là tiền, mà là không