Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
à Sơn Tảo đang đứng trong tiệm như hai khúc gỗ trong lòng thâm fbuoofn bực, hai người kia thật là không biết điều mà, tại sao còn chưa đi!
Thiếu phụ rất hòa khí, dịu dàng hỏi ông chủ, “Ngươi đã có khách, ngươi cứ tiếp đón trước đi, Trúc Hương, chúng ta vào bên trong ngồi một lát.”
Ông chủ vội nói, “Không quan trọng, phu nhân, ngài là khách quý, hai vị khách này còn đnag thương lượng, ngài trước vào nội thất, chúng ta vừa mới có loại Phù Quang sa, chính là kinh thành cũng không có bao nhiêu người được mặc, ngài lần này vào kinh, chất vải này thật sự rất thích hợp với ngài…”
Hắn thao thao bất tuyệt nói xong, thiếu phụ gật đầu một cái, “Lão gia chúng ta nhờ có Ninh Hầu thưởng thức mới có thể có tiền đồ, Hầu gia mới nạp một vị Như phu nhân, lão gia chúng ta tất nhiên muốn tự mình đi lên Kinh chúc mừng, ngươi cứ đón tiếp người khác trước, ta còn muốn nhìn kỹ một chút.”
Ông chủ đưa thiếu phụ vào nội thất, một hồi lâu sau vui vẻ rạo rực đi ra, nhìn thấy phu thê Chử Vân Sơn liền nghiêm sắc mặt, “Khách còn chưa có quyết định? Nếu không ngày khác các ngài quay lại, hôm nay tiểu điếm có khách quý, tiếp đón không chu toàn, kính xin khách chớ trách.”
Mới vừa rồi, khi thiếu
Phụ đi vào nội thất, Sơn Tảo cùng Chử Vân Sơn đã nhỏ giọng nói rồi, đã sớm quyết định mua vải bông bình thường, bây giờ nghe ông chủ nói vậy, cũng chỉ xem như trong dự đoán, ông chủ không nói hai lời, cắt vài thước vải có giá tiền hơi thấp, gói kỹ cho Sơn Tảo.
Thu xong tiền, ông chủ ngay cả tiễn Chử Vân Sơn cùng Sơn Tảo ra khỏi cửa hàng cũng không có, trực tiếp đi vào bên trong. Ra khỏi bố trang, Sơn Tảo tò mò nhiều lần nhìn chiếc xa ngựa kia.
Chử Vân Sơn đều nhìn vào trong mắt, đợi qua khúc quanh, hắn giống như vô tình hỏi: “Nàng rất thích xe ngựa kia?”
Sơn Tảo suy nghĩ một chút, “Không có cảm giác thích, chỉ là rất ít thấy.”
“Nàng có muốn có một cỗ xe ngựa của mình không? Còn có loại vải Phù quang sa kia, mặc dù chưa thấy qua, nhưng ta nghĩ nàng mặc vào nhất định cũng rất đẹp.” Giọng nói Chử Vân Sơn lạnh nhạt, ánh mắt lại lấp lánh có hồn.
Sơn Tảo quả quyết lắc đầu một cái, “Không phải đồ của thiếp, thiếp đây mới không cần.” Nàng ôm vải bố trong ngực, “Loại này chất liệu mặc cũng rất khá, trong thôn có rất nhiều còn mặc vải thô đấy.”
Nói xong, mặt nàng hồng lên, “ngay cả chàng, mua cho thiếp vải bông, nhưng mình vẫn mặc y phục bằng vải thô đó.”
Chử Vân Sơn nhìn nàng một lúc lâu, chậm rãi cười, dắt tay của nàng đi vào một con đường khác, “đi thôi.”
“Đi đâu à?” Sơn Tảo nghi ngờ hỏi.
Chử Vân Sơn không đáp, lôi kéo nàng đi đến một quán khác.
Lúc từ trong tiệm đi ra, Sơn Tảo vuốt vuốt ngọc tram trong tay, trong lòng không nói hết cao hứng, cảm động không nói được, có thể gả cho Chử Vân Sơn, thật sự là nàng đã tu luyện phúc khí cả mấy đời.
Ngọc tram rất bình thường, là một cái bình thường trong tiệm, trên mặt có khắc hoa tầng tầng lớp lớp, chỉ với chút trang trí này, so ra cũng đã hơn tất cả trang sức của những nữ nhân trong thôn rồi.
Chử Vân Sơn cười đem ngọc tram cắm vào búi tóc của Sơn Tảo, dáng vẻ nhìn Sơn Tảo có chút không biết phải nói sao, trong lòng có chút tư vị rất lạ, một cây ngọc tram bình thường như vậy cũng có thể làm cho nàng cao hứng như thế… nhìn nàng hồi lâu, Chử Vân Sơn nhẹ nhàng nói, “đây là lần đầu tiên ta tặng trang sức cho nữ nhân.”
Sơn Tảo sờ ngọc trâm trên đầu, cười có chút ngốc, “thiếp cũng là lần đầu tiên nhận được đồ trang sức từ nam nhân.”
Sắc mặt Chử Vân Sơn trầm xuống, “Không cho phép nhận đồ của nam nhân khác.”
Sơn Tảo nũng nịu, “Người nào lại đưa đồ cho phụ nữ đã có chồng chứ, chàng nghĩ nhiều.”
Vậy cũng không nhất định! Chử Vân Sơn nho nhỏ nói thầm mấy câu, Sơn Tảo đang vuốt ngọc trâm, rất cao hứng cũng không nghe rõ, “Chàng nói cái gì?”
Chử Vân Sơn có chút mất tự nhiên xoay mặt, “Không có gì.”
Hai người tìm một quán nhỏ ven đường, mỗi người ăn một chén mỳ thập cẩm, lại mua một vài thứ lặt vặt, chuẩn bị về nhà.
Mới vừa đi tới một chút, liền thấy một đám mấy nam nhân kề vai sát cánh đi qua bên người bọn họ, một trong đám người đó cười nói, “Lý huynh, vậy thì huynh cũng có bản lãnh, như vậy cũng có thể lấy được mấy lượng bạc, chúng ta một lát lại đi đánh cuộc một lần, ta xem một chút hôm nay sắc mặt của Lý huynh ngươi nhất định có thể đem số tiền thua ở mấy ngày trước toàn bộ thắng trở lại.
Vị Lý huynh kia cười ha ha, “Nam nhân kia cũng quá ngu rồi, ta cố ý nói hắn khi dễ nương tử ta, muốn hắn bồi thường tiền, hắn thật là xui xẻo, lấy tiền của nương tử len lén đem cho ta, lão nương nhà hắn cũng hung ác lắm, ta lấy thái đao ra cũng không dọa nổi ả, nếu không phải là nữ nhân nhà ta khóc cầu van xin, ta cũng có chút không có xuống đài được.”
Đợi bọn người kia đi xa, Sơn Tảo mới hỏi Chử Vân Sơn, “Người kia là sát vách… Lý Thành?”
Chử Vân Sơn nhìn sang, gật đầu, “Là hắn, thật là một tên côn đồ.”
Suy nghĩ một chút, Chử Vân Sơn nghiêm mặt nói, “Dù sao cũng ở cùng một chỗ, ta có ở nhà hắn cũng không dám làm bậy, nếu ta vào núi, nàng cần phải cẩn