Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.
ô.
TỪ lúc Chử Vân Phi nhìn thấy An Dương công chúa đã mềm nhũn cả lòng, nhìn dáng vẻ khóc như hoa lê vũ đái trước mắt thì càng hận không biết làm sao, không khỏi ôm An Dương công chúa An Dương công chúa thật chật, mọi tâm tình đều biến hóa thành hư không, thành bụi bặm gió thổi bay, chỉ biết giờ khắc này, người ở trong ngực hắn, chính là người quan trọng nhất trong sinh mạng của hắn.
Sáng sớm đã bị tiếng khóc đánh thức, An Dương công chúa nhìn xà gỗ đơn sơ trên nóc nhà một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, nàng đã không còn ở Hầu phủ nữa rồi, nơi này là thôn Bạch Vân
Chử Vân Phi và Chử Sách Ninh đã sớm không thấy, An Dương công chúa vừa trở người, Thu Vũ đã tiến vào.
“Công chúa, muốn dậy sao?” Thu Vũ bưng nước nóng, rất cung kính hỏi.
An Dương công chúa xoa nắn chiếc hông có chút đau xót, giường này thật sự không phải cứng bình thường đâu! “Dậy thôi, bên ngoài đang làm gì thế? Sao lại ồn ào như vậy?’
“Bẩm công chúa, tiểu thiếu gia và tiểu thư tỉnh, Nhị phu nhân đnag đùa chơi với bọn họ đấy!”
Thật ra nàng muốn hỏi Chử Vân Phi và Chử Sách Ninh, loại ám hiệu đơn giản này, Sơn Tảo nên hiểu.
Nhưng Sơn Tảo lại nháy nháy mắt, “Tướng công vào núi rồi, đại tẩu tìm huynh ấy có chuyện gì sao?”
“Không, không có.” An Dương công chúa có chút thất vọng.
Nụ cười giảo hoạt lóe lên, Sơn Tảo cúi đầu, hò một khúc nhạc quê hương, dỗ nữ nhi ngủ, An Dương công chúa thấy tình cảnh an dật như vậy, trong lòng lại giống như mèo vờn chuột suy nghĩ miên man.
Chử Vân Phi đi rồi sao ? Chẳng lẽ cứ như vậy vội vã tránh né nàng? Cả Chử Sách Ninh cũng mang đi, rốt cục là ý gì?
Nhìn thấy An Dương công chúa đứng ngồi không yên, Sơn Tảo nhớ tới những gì Chử Vân Sơn dặn dò, “An Dương công chúa là công chúa, tính tình nàng ấy kiêu ngọa, chúng ta hợp tác để tác hợp, cũng không thể ép quá.”
Họ nhẹ một tiếng, Sơn Tảo từ từ nói, “Nghe tướng công nói, đại bá gần đây vẫn muốn săn được Hồng hồ…núi Bạch Vân phong cảnh rất đẹp, lại rất có linh khí, nghe người già nói trong núi có Hồng hồ, nếu có được da lông của nó may xiêm y thì vừa đẹp lại có thể chống lạnh. Đại bá vừa nghe liền động lòng, mấy ngày nay vẫn mang theo Ninh nhi cùng tướng công vào núi, mong có thể bắt được một con trở về.”
Biểu tình An Dương công chúa có vẻ dễ dàng hơn, rất nhanh liền lo lắng, “Ninh nhi còn nhỏ như vậy, trong núi lại nhiều dã thú, nếu bị thương thì làm sao? Không được, ta phải phái người vào núi.”
Sơn Tảo cẩn thận đặt nữ nhi vào nôi, nghe vậy ngẩng đầu nhìn An Dương công chúa nói, “ Đại tẩu, có tướng công và đại bá còn có gì phải lo lắng sao? Tướng công từ nhỏ đã ở tỏng núi, đối với núi Bạch Vân rất quen thuôc, võ nghệ địa bá lại rất cao cường, Ninh nhi thì thong minh cơ trí, đại tẩu, tẩu phải tin tưởng bọn họ.” An Dương công chúa sửng sốt, muốn phản bác nhưng lại cảm thấy lời của Sơn Tảo có mấy phần đạo lý, nhưng là mẫu thân, sao lại không lo lắng chon hi tử, trong lòng liền có chút do dự có nên phái ám vệ vào núi hay không.
Thấy bọn nhỏ đã ngủ, Sơn Tảo sửa sang lại y phục, bước đến kéo tay An Dương công chúa, “Đại bá thích ăn cái gì? Đại tẩu, chúng ta đi làm cơm trưa đi, muội thấy bọn họ không mang theo cơm trưa nên lát nữa sẽ trở lại.”
An Dương công chúa nhìn bàn tay nắm tay mình, có chút thô ráp không giống với tay nàng, bóng loáng mịn màng, mảnh khảnh mỹ lệ, cho thấy rõ ràng là bàn tay thường làm công việc.
Chưa từng có người nào dám dắt tay nàng như vậy, ngay cả Chử Vân Phi, cũng đã là chuyện của nhiều năm trước rồi.
An Dương công chúa trong lúc hốt hoảng bị Sơn Tảo kéo đến nhà bếp,Hạ Thảo không biết cùng nói gì với Thu Vũ, lôi kéo Thu Vũ trốn sang một bên rồi.
Sơn Tảo cứ thao thao bất tuyệt, “tướng công thích nhất ăn bánh thịt, chàng ấy á, một ngày không có thịt liền không vui, cũng may là một thợ săn, trong nhà cái gì thiếu chứ không thiếu thịt, muốn ăn bao nhiêu thì có bấy nhiêu. Nếu một ngày không có đủ 4, 5 cái bánh thịt để ăn như vậy…”
Sơn Tảo vừa nói vừa dùng sức nhào bột, An Dương công chúa rất không thoải mái đứng bên cạnh, từ trước đến giờ mười ngón tay nàng chưa từng dính đến nước dương xuân, trước kia nói là thức ăn mình làm, thật ra đều là do nữ đầu bếp nấu, còn nàng chỉ là tự tay đưa đi thôi.
“Ninh nhi thích ăn thịt kho tàu, nhưng mà quá nhiều mỡ, một đứa bé không thể ăn quá nhiều. Loại rau dại này nè, cháu nó thích ăn nhất đó, lần trước đến nhà Thành thúc, một mình cháu lại ăn hơn một nửa mâm, nhưng thứ này đều là Thành thẩm mang tới, nói là khó có cái Ninh nhi thích, nếu ăn hết lại nói, trong ruộng còn rất nhiều…”
Con cái là đề tài muôn thuở của người làm mẫu thân, An Dương công chúa không tự chủ được nói tiếp, “Ninh nhi rất giống Nhị thúc, một ngày không có thịt liền không vui, mỗi lần vào cung đều muốn Ngự thiện phòng làm thịt cua viên, không ăn hết quyết không rời đi, hoàng huynh đều cười nhạo ta sinh ra một tên tiểu tử thích ăn vặt…”
“Nhưng mà lại không biết đại bá thích ăn gì, tới nhà cũng đã mấy ngày, h