Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3809 lượt.
là gì, thì đó chính là nàng đã không thể trao mình trọn vẹn nhất cho người nam tử nàng yêu thương, quý trọng.
Mọi người chỉ biết rằng thầy tướng số phán nàng là Thiên Sát cô tinh, cho nên mọi người đều trút hết nguyên nhân mẹ nàng tự vẫn và cha dượng nàng đột tử lên đầu nàng. Nhưng không một ai biết rằng, từ sau khi mẹ nàng mất đi, nàng đã trở thành món đồ chơi trong tay cha dượng, bị ông ta cưỡng bức, làm nhục, đau đớn, khổ sở mà không dám kể với ai?! Nàng bị tra tấn mỗi ngày cho đến khi cha dượng đột tử. Không, có lẽ dù có qua bao nhiêu năm đi nữa, nàng cũng không thể quên được những tổn thương và đau đớn đó.
Nàng không thể giống những cô gái bình thường, trưởng thành trong yên bình chờ đến ngày phu quân đến đón. Hoặc là, đôi bên chưa từng gặp gỡ thì cuộc đời nàng có lẽ đã bình yên hơn? Vẫn nhớ, trưa hôm đó, nàng đến Ninh An Vương phủ đưa đậu rang cho Ninh An Vương phi, nếu nàng không bất ngờ gặp gỡ Triệu Thịnh cưỡi ngựa quay về phủ, như vậy mọi thứ đều đã khác?
Con ngựa nổi điên suýt chút nữa đạp chết nàng, lọ đậu rang rơi xuống đất vỡ toang. Hạt dưa, hạnh nhân và đậu phộng rơi vãi trên mặt đất. Thời khắc đó, nàng khốn đốn bất an, quỳ rạp trên đất, nàng cảm thấy dường như tất cả mọi người đều đang chỉ trỏ cười cợt nàng, nàng càng bối rối thì càng không thể thu dọn hiện trường tan hoang trên đất. Đúng lúc đó, một dáng người cao lớn, rắn rỏi ngồi xổm xuống giúp nàng nhặt lại những thứ rơi vãi đầy đất, những ngón tay thuôn dài mà dịu dàng bất chợt chạm phải tay nàng. Nàng nâng mắt nhìn lên, chợt bắt gặp một nam tử ôn hòa ấm áp như làn gió xuân, từ đó về sau nàng mãi mãi không thể quay đầu.
Ông trời, có phải rất thích trêu đùa những người phàm tầm thường hay không?
Đây là lần đầu tiên nàng nhắc tới chuyện mình không còn hoàn bích trước mặt y, ánh mắt Triệu Thịnh hơi buồn bã, khuôn mặt ôn hòa nho nhã càng lúc càng xanh mét, cằm dưới căng chặt như muốn vỡ vụn.
Khi vừa quen biết y, tuy rằng nàng cố tỏ vẻ lạnh lùng nhưng lại bất chợt bộc lộ sự ngây thơ và nhẫn nhịn, nàng không hề mơ mộng hão huyền, cũng chưa từng viện cớ đòi tiền tài vật chất gì của y. Qua lại lâu, tính cách tốt đẹp của nàng càng khiến y thêm mê muội, cho đến khi y có quan hệ vợ chồng với nàng…
Đương nhiên, y biết đây không phải là lần đầu tiên của nàng, không có lạc hồng, đương nhiên nàng không phải trinh nữ. Khi đó, y từng nghi ngờ rằng mình đã thích nhầm một nữ tử lẳng lơ, phóng đãng, mặc dù y không hỏi cũng không trách mắng, nhưng không thể tránh khỏi dần lạnh nhạt với nàng.
Có lẽ khoảng nửa năm, y không hề quan tâm tới nàng, mà nàng cũng không hề chủ động đến tìm y khóc lóc. Nếu không phải nửa đêm y ngẫu nhiên đi ngang qua bờ sông An Trữ, phát hiện nàng mặc giá y, vừa đốt giấy tiền nguyên bảo vừa đờ đẫn lẩm bẩm thì thào, có lẽ y vĩnh viễn không biết được chân tướng sự thật.
Nàng không oán trời giận người, cũng không khóc lóc, nàng chỉ lẳng lẳng chấp nhận số phận, âm thầm dùng sự kiên cường của bản thân đối chọi với số mệnh!
Có phải sự thật là thế này không? Trong mắt y nàng chỉ là một vị khách qua đường, nhưng trong mắt nàng y là tất cả hơi ấm trong cuộc đời quạnh quẽ?
Nàng không cầu mong xa vời sẽ được gả cho phu quân nàng yêu thương, nàng không thể ngờ rằng trong khoảnh khắc đó y đã thầm hạ quyết tâm, nhất định phải trở thành phu quân của cô gái này.
“Tố Bạch, nàng phải nhớ kỹ, ta muốn cưới nàng làm vợ, không liên quan tới chuyện nàng có còn trinh tiết hay không?” Gượng cười, Triệu Thịnh vươn tay xoay người nàng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, tỏ từng lời chân thành thẳng thắn: “Cha dượng của nàng là đồ súc sinh, nàng không nên vác cái gánh nặng này trên vai nữa. Những lời ta đã nói, mỗi một câu ta đều nhớ rõ, quyết không nuốt lời!”
Những lời an ủi của Triệu Thịnh tuy có chút hiệu quả, nhưng cơ thể Tố Bạch vẫn run rẩy không ngừng. Dù nói thì nói thế, nhưng sự đời đâu theo ý nguyện của con người?
“Nhưng mà, vị tiểu thư được gả tới đây chẳng phải chỉ còn mấy ngày nữa là tới thành Ninh An hay sao?” Nàng thì thầm nhỏ xíu, nhỏ đến gần như không có âm thanh, phút giây đó nàng cắn chặt môi dưới, trái tim đau buốt. Cảm giác bất an như thủy triều dâng lên cuồn cuộn, trái tim nàng rỗng toác, tựa như thứ quý giá nhất sắp bị người ta cướp mất, khiến nàng lo lắng khó yên.
Gân xanh nhảy bần bận giữa hai hàng lông mày, Triệu Thịnh khẽ híp mắt, vươn tay vỗ về khuôn mặt tái nhợt của nàng, đôi mắt đen thăm thẳm không thể nắm bắt, ánh sáng tỏa ra trong con ngươi giống hệt đốm lửa nhỏ lấp lánh sáng rọi, giọng nói dần lạnh lùng quyết liệt: “Ta có cách khiến nàng ta đến từ đâu thì phải quay về nơi đó!”
“Cách của chàng có ổn không? Có xảy ra chuyện bất trắc gì không?” Nắm lấy bàn tay Triệu Thịnh đang đặt trên gò má nàng, Tố Bạch vẫn lo lắng bất an. Đôi môi đỏ mọng hơi run rẩy, ánh mắt hoảng hốt: “Thịnh, lòng ta giờ rất rối loạn…”
Thoáng cảm nhận được cơ thể nàng đang run lên, Triệu Thịnh cắt lời nàng, bỗng chốc ôm chặt lấy nàng, trong giọng nói tưởng chừng như bình thản dường như đã pha chút kiên quyết: “Nàn