Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3850 lượt.
hanh Huyền vẫn chưa trở về. Hơi thở Triệu Thịnh càng lúc càng mỏng manh, Thiên Sắc ngày càng lo lắng, những suy đoán không lành cứ quấy rầy suy nghĩ của nàng từng giờ từng khắc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà tới giờ Thanh Huyền vẫn chưa về?
Đúng vào lúc nàng cố dồn nén nỗi khủng hoảng bất an trong lòng, để khiến mình giữ lại sự trấn tĩnh cuối cùng thì giọng nói chọc điên người của Hoa Vô Ngôn chợt vang lên ngoài cửa…
“Thiên Sắc cô nương, nàng đừng đợi nữa, tiểu đồ đệ tâm đầu ý hợp của nàng không về được đâu!”
Thiên Sắc kinh hoàng, đứng bật dậy đẩy cửa bước ra, quả nhiên nàng bắt gặp Hoa Vô Ngôn trắng toát toàn thân thong dong đứng dựa lan can, nét mặt hớn ha hớn hở.
Thiên Sắc không đáp chỉ dùng nét mặt không chút biểu cảm nhìn gã, Hoa Vô Ngôn vẫn phe phẩy cây quạt, ngôn hành cử chỉ càng thêm đắc ý hả hê: “Nàng cho là có một sư huynh làm U Minh Diêm Quân thì mọi chuyện đều suôn sẻ muốn làm gì thì làm sao? Nàng đừng quên, chủ nhân chân chính của U Minh Ti chính là Bắc Âm Phong Đô đại đế…”
“Chu Ngưng!” Còn chưa kịp nghe hết lời Hoa Vô Ngôn huyên thuyên, Thiên Sắc đã dứt khoát gọi.
“Tiên tôn?” Chu Ngưng nghe tiếng bèn chạy tới, trông thấy Hoa Vô Ngôn nàng ngẩn ngơ, không hiểu vì sao cái gã hồ yêu này lại xuất hiện ở đây, nàng theo bản năng lập tức đề phòng gã.
Thiên Sắc dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm nhìn Chu Ngưng, chậm rãi ném ra một câu làm người ta hoảng hốt: “Canh giữ cơ thể Triệu Thịnh, không được tự ý bỏ đi!” Dứt lời, nàng lại đẩy Chu Ngưng vào phòng ngủ của Triệu Thịnh rồi thi triển pháp thuật thiếp lập tiên chướng không một ai có thể xâm nhập xung quanh phòng ngủ.
Sau đó, nàng kiên quyết xoay người, nắm chặt thanh Lục Tiên kiếm, lòng nàng đã quyết!
Bất luận là ai, nếu tổn thương Thanh Huyền, nàng nhất quyết không buông tha!
Lần này đến U Minh Ti, gặp kẻ nào xử kẻ đó!
Mấy lần ra vào Âm ty, nhưng chưa lần nào Thiên Sắc thấy nóng lòng như lửa đốt giống lần này. Dường như nàng chưa từng trải qua cảm giác này, dù là mấy ngàn năm trước đối mặt với đám yêu ma nổi loạn, vào thời khắc quan trọng nhất liên thủ cùng Phong Cẩm phong ấn Bách Ma Đăng nàng vẫn hờ hững đối mặt, không buồn không vui. Vì thế, nàng nghĩ rằng những năm tháng về sau cũng sẽ không buồn không vui như thế, không ngờ, Thanh Huyền đã vô thức trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nàng.
Một người, chỉ khi nào sắp mất đi người hoặc vật mình yêu thích mới có cảm giác nóng lòng như lửa đốt thế này, nàng vẫn biết là sẽ không đến đâu, nhưng đến đi tùy duyên, nàng cũng không so đo quá nhiều. Hôm nay, nàng nóng vội như vậy là vì tận đáy lòng đã nhận định Thanh Huyền là người nàng yêu thích sao?
Cuối cùng là từ bao lâu, nàng không ngờ bản thân đã chấp nhận hắn?
Nàng không dám nhớ lại, không dám để cho bản thân bị phân tâm, nhưng giờ phút này không có cách nào khiến bản thân xóa bỏ mọi mâu thuẫn trong lòng. Trước giờ vẫn ôm hy vọng giúp hắn sửa tiên thân. Là thật lòng hy vọng có thể giúp hắn xóa bỏ vận hạn thoát khỏi luân hồi hay trong tiềm thức nàng đã có suy nghĩ khác?
Chư thần chứng giám, hôm nay Thanh Huyền thề rằng nhất định phải cưới sư phụ làm thê tử, đời đời kiếp kiếp, quý trọng như châu như báu, nắm tay cho đến bạc đầu, mãi không rời xa, nếu con nuốt lời, nguyện chịu thiên lôi trừng phạt!
Thiên Sắc thầm kêu khổ. Hôm nay sợ là nàng khó có thể đưa Thanh Huyền trở về thuận lợi.
Vào Huyền Minh điện, không hề có cảnh đánh nhau trực diện như dự đoán, cũng không có đối chọi gay gắt, ngược lại toàn bộ đại điện cực kỳ im lặng, sự im lặng kỳ lạ này khiến người ta sởn tóc gáy.
Phía sau loáng thoáng tiếng hai người nói chuyện —
“Nghe nói thằng nhóc này dám chống lại Hạo Thiên ở Trường Sinh yến?” Đó là giọng một ông lão, có chút mỉa mai.
“Cái gì phụ quân cũng biết, cần gì hỏi con?” Người trả lời là Bạch Liêm, nhưng nghe giọng y hờ hững giống như không vui.
Bên trong U Minh điện, Tố Bạch và Triệu Thịnh đang quỳ trên mặt đất, tư thế cùng sống cùng chết. Còn Bạch Liêm đứng bên cạnh, nói năng thận trọng, khuôn mặt tuấn tú có vẻ run rẩy, đôi mắt không rõ là khó xử hay lo lắng, ánh mắt Thiên Sắc nhìn thấy đầu tiên chính Thanh Huyền.
May quá, hắn lẳng lặng ngồi bên đó, tựa như đang nhọc lòng suy nghĩ phải đánh cờ như thế nào.
Có điều nếu thật sự đánh cờ thì vì sao ông lão mặc đồ đen kia lại bất an nhìn thanh kiếm trong tay hắn?
Thanh kiếm đó được Trường Sinh sư tôn đưa cho Thanh Huyền vào ngày rời khỏi Ngọc Hư Cung!
Thiên Sắc không biết lai lịch và sự huyền diệu của thanh kiếm đó, mới nhìn cũng không có gì hơn người. Nhưng vào ngày Thanh Huyền giao đấu với Hoa Bất Ngôn cũng là lúc nàng được mở mang tầm nhìn.
“Năm đó, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn hoá sinh nguyên khí hỗn mang từ một đại đạo vô danh, từ nguyên khí hoá sinh hấp thụ khí âm dương, dùng âm dương bổ trợ cùng sinh khí của vạn vật trong thiên hạ. Sau đó, mang tới hoa Nguyệt Chi Tinh vạn năm nung khô sắt lạnh trong mười ngày, mượn linh khí nguyê