Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3865 lượt.

nh sẽ thể hiện sức mạnh đàn ông trời sinh ở trên giường vô cùng nhuần nhuyễn, uyên ương giao kết, quấn quýt si mê, cướp bóc nàng một cách xấu xa cho đến khi nàng van nài mới buông tha.
Cho nên, khi Phong Cẩm và Tử Tô tìm tới cửa liền nhìn thấy cảnh vô cùng ướt át triền miên.
Y bào của Cứ Phong kéo xuống hơn nửa, đai lưng nằm dưới giường, khuôn mặt đẹp đẽ đỏ bừng mang theo cảm xúc phức tạp, vừa tức giận, phẫn uất dường như còn có chút ham muốn không vừa lòng. Còn cô gái trong lòng y, chỉ còn mỗi chiếc yếm, đôi chân thon thả quấn chặt bên hông y. Cả khuôn mặt vùi vào trước ngực, ngón tay thon dài như lướt trên dây đàn, nhẹ nhàng vuốt ve ngực y như kích thích, trêu chọc dục vọng của y, rồi lại thả ngay giữa tử huyệt, đúng là một kẻ thông thạo việc trêu chọc người khác.
Hoàn toàn không ngờ sẽ nhìn thấy cảnh này, Phong Cẩm ngạc nhiên, đứng một lúc lâu không nói gì. Còn Tử Tô tuy rằng đanh đá chua ngoa nhưng rốt cuộc vẫn là trinh nữ, ngay cả việc Thiên Sắc và Thanh Huyền hôn nhau bên đường cũng đã không thể chịu nổi. Bây giờ lại nhìn tận mắt cảnh tượng này, đương nhiên bị bất ngờ không kịp chuẩn bị, sợ đến ngây người.
Cứ Phong phản ứng rất nhanh, chụp lấy y bào bên cạnh quấn lấy người trong lòng, nhưng bờ vai tròn trắng ngần như trân châu không tỳ vết, nửa kín nửa hở kia lại mang theo dáng vẻ thướt tha, ngay cả mớ tóc rối cũng khiến người khác hít thở không thông.
“Quả nhiên là đã tìm tới tận cửa.” Tuy bị khách không mời mà đến phá hoại chuyện tốt lành, nhưng Dụ Lan cũng không thấy ngạc nhiên. Cứ vậy nghiêng nửa khuôn mặt trước ngực Cứ Phong, đôi mắt trong như nước, sóng mắt long lanh, đôi môi khép hờ nũng nịu, khe khẽ cười yếu ớt: “Không ngờ, chỉ vì truy bắt một yêu nữ nhỏ bé như ta mà phải phiền đến chưởng giáo Thần Tiêu phái ra tay, thật quá vinh hạnh.”
Tuy lời nói khách sáo, giọng điệu trêu chọc, dù cả người đều bị Cứ Phong ôm ấp và y phục che kín, nhưng đôi chân thon dài trắng nõn lại bướng bỉnh thả xuống bên giường, cố ý lắc lư nhẹ nhàng. Giọng nói quyến rũ dễ nghe, ngọt ngào khó tả rất điêu luyện, càng nói càng ngọt, thu hút ánh nhìn, cướp đoạt hơi thở, biến tất cả sự lẳng lơ thành vô cùng phong lưu.
Phong Cẩm nhìn không chớp mắt, không hề liếc đến đôi chân lúc ẩn lúc hiện kia, chợt phát hiện gương mặt giận dữ của Cứ Phong cùng ánh mắt sắc bén đang nhìn mình. Y mỉm cười, cũng không muốn tranh cãi nhiều: “Dụ Lan công chúa, đắc tội nhiều rồi.” Dừng một chút, y nhìn thẳng Dụ Lan, cất giọng rõ ràng, đôi mắt đen thẳm lóe sáng: “Nếu ngươi đồng ý trả lại Cửu chuyển chân hồn đan đã trộm của Thanh Đạo thiên tôn về chủ cũ thì ta và ngươi sẽ không đánh nhau, tránh gây mất hòa khí hai giới tiên yêu.”
“Nghe nói chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm là người nhã nhặn ôn hòa, hôm nay được gặp quả là danh bất hư truyền.” Cố ý thở dài một tiếng, Dụ Lan áp sát mặt mình vào ngực Cứ Phong, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp, cất giọng ra vẻ mệt mỏi, tự chế giễu bản thân: “Ta đã bị đuổi khỏi yêu giới từ lâu, cũng chẳng phải công chúa nữa, chưởng giáo lo lắng đánh nhau với ta sẽ gây mất hòa khí hai giới tiên yêu hay là thương xót ta là một thiếu nữ yếu đuối?!”
Nhìn thấy đôi mắt hạnh đào sáng trong mang vẻ đa tình của Dụ Lan sắp rơi nước mắt, lại nghe mấy lời khiêu khích kia vốn là cố ý trêu chọc và bẻ cong. Tử Tô lập tức nổi giận, cảm thấy căm ghét vô cùng, quên hết những gì Phong Cẩm đã cảnh báo trước đó, nhất thời xúc động bước lên giở võ miệng ra: “Bớt nói nhảm đi! Đồ yêu nữ không biết xấu hổ, để một vong linh sống nhờ trong thân thể người chết, ngày ngày ôm ôm ấp ấp chàng chàng thiếp thiếp, ngươi không sợ dơ bẩn sao? Biết điều thì mau trả Cửu chuyển chân hồn đan về chủ cũ!”
Vừa nghe những lời này, hô hấp của Cứ Phong cứng lại, mặt mày trắng bệch. Cụm từ “thân thể người chết” kia đã đâm trúng chỗ đau của y, nhưng y không nói gì chỉ giữ khuôn mặt không chút biểu cảm, đôi mắt lặng lẽ ảm đảm.
“Dơ bẩn ư?” Quả nhiên là trước nhưng lời lẽ độc địa của Tử Tô, Dụ Lan vẫn cười như trước, lạnh nhạt mở miệng, giọng trong trẻo nhẹ nhàng như nước, giống như không so đo nhưng lại ngầm chứa sự lạnh lẽo cùng cực: “Thật ra thì, ta vốn là yêu nữ cuồng si nên trong mắt thần tiên các ngươi đương nhiên là không sạch sẽ, có điều, ta đang nói chuyện với chưởng giáo —” nàng dừng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, hàng mi dài khẽ lay động, giọng nói sắc bén như đao: “Khi nào thì đến phiên ranh con không biết điều như ngươi xen vào!”
Không đúng, không chỉ có giọng nói sắc bén như đao, một luồng khí cực mạnh giống như một thanh đao vô hình cực kỳ sắc bén, lao thẳng về phía Tử Tô!
Nói thì chậm nhưng lại cực nhanh, chỉ thấy Phong Cẩm kéo tay áo Tử Tô về phía sau, luồng khí cực mạnh có thể giết người kia sượt qua mặt Tử Tô, cắt đứt mấy sợi tóc, lặng lẽ rơi xuống đất.
Tử Tô nhìn mấy sợi tóc, cảm thấy bên mặt hơi đau đớn liền lấy tay xoa nhẹ thì phát hiện một vết thương nhỏ đang rướm máu do luồng khí kia gây ra..
Phong Cẩm nhíu mày nhìn Tử Tô, nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt cảnh cáo: “Dụ Lan công chúa quả là pháp lực vô


Disneyland 1972 Love the old s