Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3845 lượt.
ạch cũng bỏng rát vì rượu.
Chẳng hiểu sao, hắn lại nhớ tới cuộc sống của mình trước khi gặp được Thiên Sắc.
Khi hồi tưởng tới đoạn đau đớn tột cùng nhất, Cứ Phong cảm thấy trái tim cứng lại, giọng nói u uất trầm thấp: “Sau đó, cha ta tới nhưng khó lòng giải thích, ông khóc lóc đau khổ, chẳng còn cách nào khác, ông đập đầu vào bãi đá bên bờ sông, ôm hận mà chết. Tiếp đó, họ châm lửa vào đống gỗ, khoảnh khắc đó ta nghĩ, có lẽ ta không còn đường sống nữa.” Dừng một lúc, y lặng lẽ nhìn Thanh Huyền, sự không cam lòng, oán hận và sự bất đắc dĩ chiếm phần hơn thoáng lướt qua mắt y: “Thật ra, ta không sợ chết, chỉ là không cam lòng. Ta đã đọc thuộc tất cả điển tích đạo gia chỉ vì muốn tu hành ngộ đạo. Nhưng mà ngộ đạo, giác ngộ rốt cuộc là gì? Cả đời cha ta vì dân vì nước, còn ta một lòng cầu đạo, chúng ta chưa từng hại ai, nhưng tại sao chúng ta lại có kết cục như thế? Cho dù thiêu sống ta sẽ cứu vớt được sinh linh trong thiên hạ, nhưng tại sao ta phải hy sinh vì bọn họ chứ!”
Trong phút chốc, Thanh Huyền không biết nên đáp thế nào.
“Trên đời này, vốn không có đạo.” Như đang trút giận, Cứ Phong nắm chặt đôi tay, đấm từng vết thật sâu trên bờ cát ven sông, rồi tiếp lời: “Người đời không phân rõ thật giả, họ ích kỷ, miệng ngập tràn những lời nhân nghĩa đạo đức, lễ nghĩa liêm sỉ. Nhưng kết quả là, họ làm ra những việc còn chẳng bằng cầm thú!”
Nhìn bộ dạng nhớ lại chuyện cũ nhưng không thể trút hết của Cứ Phong, đáy lòng Thanh Huyền dâng lên cảm giác chua xót, cảm giác này gặm nhấm khắp cơ thể. Tuy rằng cực kỳ muốn xóa bỏ, nhưng dưới tình cảnh này đã khiến hắn nhớ về hồi ức những ngày lưu lạc bị người người ngược đãi, nhất là ba ngày sống không bằng chết trong căn phòng tối tăm ở hậu viện của viện kỹ nam.
Đúng vậy, những ngày đó đã qua, lúc đó sư phụ đã làm phép cho hắn, hy vọng hắn tôi luyện vứt bỏ quá khứ, có thể tỉnh ngộ. Lúc này, những lời căm phẫn của Cứ Phong giống hệt những chuyện hắn đã trải qua, khiến hắn có cảm xúc mới mẻ.
Con người vốn là thế, hướng lợi tránh hại đã là bản năng, dù trách móc nặng nề đến mức nào cũng chỉ uổng công.
Có thể cảm nhận được sự ấm ức của Cứ Phong, Thanh Huyền khẽ gật đầu: “Khi đó, Dụ Lan đã cứu ngươi?” Tuy hỏi nhưng cũng là khẳng định. Giờ phút này, dường như chỉ có thể nhắc đến người đó mới có thể khiến Cứ Phong thoát ra khỏi sự thống khổ trong tâm trí kia.
Hệt như bản thân mình mỗi khi nhìn thấy sư phụ, đều cảm thấy những khổ sở phải chịu đựng trước đây đều là khảo nghiệm khắc nghiệt, giống như phượng hoàng ở chốn niết bàn, chỉ khi nào trải qua nỗi đau khổ tê tâm liệt phế nhất, mới có thể sống lại từ trong lửa đỏ, trở thành phượng hoàng, thậm chí lột xác.
Huynh đệ tỷ muội của nàng dù mặt mày luôn tươi cười, cung kính đón chào nàng, không chút lỗ mãng. Nhưng trong lòng họ cũng là ngày đêm không ngừng suy mưu tính kế, cực kỳ điên cuồng hận không thể đánh bại nàng, chèn ép nàng.
Dù sao, chỉ có đánh bại nàng, mới có thể trở thành mạnh nhất!
Rốt cục, hành vi phóng đãng, tự tiện làm theo ý mình cũng chọc giận yêu đế. Để áp chế tinh thần của nàng, để nàng học tính nhẫn nhịn, để nàng cuối cùng có thể thành nghiệp lớn, yêu đế cố ý đánh nàng bị thương, còn đày một mình nàng đến vùng đất hoang của yêu giới, lệnh cho nàng phải tĩnh tâm suy nghĩ về những chuyện đã làm.
Ngoại trừ đám huynh đệ tỷ muội lạnh lùng đứng nhìn, còn có vô số bạn bè và đám công tử vội vã phân rõ giới hạn với nàng, dường như nàng đã nhìn thấu hết tất cả nên cũng không thèm để ý, chỉ cười lạnh nhạt, phất tay bỏ đi. Đến vùng đất hoang, nàng muốn thuần phục hai con giao long trong vô số dị thú ở đó, nhưng vì có thương tích trong người nên bị giao long làm cho bị thương nặng, phải chịu đau khổ.
Khi đó, chỉ có một mình y ở bên cạnh nàng, chỉ có điều ánh mắt vẫn lạnh lùng, lời nói vẫn độc địa, tất cả biểu hiện như thế chỉ vì muốn ra vẻ kiên cường để che giấu tâm hồn thuần khiết và mẫn cảm bên trong. Rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng y vô cùng sợ hãi, chỉ sợ sự đồng cam cộng khổ này là phù dung sớm nở tối tàn, cuối cùng không thể giữ lại được gì. Hơn nữa, lời nói hành động của nàng vẫn ngả ngớn như trước, giống như chẳng cần gì cả, thường xuyên khiêu khích trêu tức y rồi nhìn y đùng đùng nổi giận.
Mãi đến một lần, nàng khích tướng lừa y phải thề sẽ nguyện lòng đời đời kiếp kiếp ở bên nàng, lúc đó nàng mới mỉm cười, chấp nhận lời thề từ trước tới giờ y không hề đoán được.
Nếu nói vui mừng chi bằng nói kinh ngạc thì đúng hơn, y ngơ ngác trong nhiều ngày, nơm nớp lo sợ. Lo lắng nàng vì một phút bốc đồng tâm huyết dâng trào, lời nói thoảng qua như mây khói, vốn hoàn toàn không để tâm. Cho nên, ngày đó, y hỏi lại thật cẩn thận, nàng chỉ tựa vào lòng y, nhẹ nhàng hỏi lại một câu —
Phải thích nhiều như thế nào, mới nguyện lòng theo đuổi một linh hồn phóng đãng không biết kiềm chế mà không oán than không hối tiếc?
Khoảnh khắc đó, y bỗng nhiên hiểu được tất cả, không hề nghi ngờ cũng không còn sợ hãi.
Tâm ý củ