Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3782 lượt.

kẻ hiểu biết, nhanh chóng tỉnh táo lại. “Ở phòng khách.” Y nói ngắn gọn vào trọng điểm, vừa dứt lời Thanh Huyền đã đi về phía đó như cơn gió. Vừa quay đầu lại, Triệu Thịnh nhìn thấy Chu Ngưng rũ đầu bước đi, không nói một lời. Chợt nhớ ra nàng bị mất tích cách đây không lâu, đang định hỏi thì lại thấy mắt mũi nàng sưng đỏ, bộ dạng như sắp òa khóc, phía sau nàng là một nam tử lạ mặt, có cốt cách tiên nhân, chắc chắn chưa từng gặp mặt, ngũ quan thanh tú đối lập với vẻ mặt thâm trầm.
Nhưng y chưa kịp hỏi gì, Chu Ngưng và nam tử kia đã bước đi rất nhanh, đuổi theo Thanh Huyền.
Chuyện này…?
Sao mà mỗi người một kiểu thế này?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Triệu Thịnh không biết đã xảy ra chuyện gì, lơ đãng cúi đầu nhìn vết máu dính trên bàn tay mình, như sực tỉnh lại, vội gọi người hầu mang thuốc cầm máu tốt nhất đến phòng khách.
******
Tuy ở trong phòng khách nhưng Thiên Sắc không nằm nổi, lòng đầy bất an.
Từ lúc nàng thành tiên tới nay,chưa bao giờ gặp phải tình huống này. Những người biết nàng, đều nói nàng hoàn toàn lãnh đạm và bình thản với thế sự. Trước khi gặp Thanh Huyền, nàng cho rằng bản thân vốn một thân một mình, không hề vướng bận lưu luyến, nhưng bây giờ nàng đối với Thanh Huyền đã thâm tình đến mức này rồi sao?
Đứa trẻ được nàng cõng lên Càn Nguyên sơn, hao hết tinh thần sức lực mới cứu được, bây giờ lại mơ hồ trở thành phu quân của nàng. Mười mấy năm sớm chiều kề cận, lại vô tình trở thành hoạn nạn có nhau. Trong mắt hắn chỉ có nàng, trong lòng nàng chỉ có hắn. Nếu muốn nói đến quan hệ, trên đời này, sợ là chỉ có mình hắn thuộc về nàng.
Nàng chưa bao giờ đoán trước được nàng và hắn lại buộc chặt vào nhau như thế, đây chẳng phải ứng với câu: ‘Mười kiếp chôn thây, một đêm duyên kết’ sao?
Nhưng nàng không muốn nhân duyên này chỉ có một đêm mà thôi!
Lúc này, rốt cuộc hắn đi đâu mà không nói một tiếng.
Nếu hắn gặp nguy hiểm thì phải làm sao?
Mỗi khi hắn đối mặt với tình cảnh nguy hiểm, toàn bộ tâm trí nàng đều rối loạn. Đứa trẻ này, nàng đã chứng kiến mười kiếp luân hồi của nó, phải chết trẻ, kiếp nào cũng phải nhận đủ số phận long đong từ bé tới lớn, cuối cùng nàng không thể nhẫn tâm nên đã nhúng tay can thiệp số mệnh luân hồi. Nhưng hôm nay, hắn đã trở thành chồng của nàng, cảm giác này thật mất tự nhiên, khó diễn tả bằng lời. Không phải nàng chưa từng có ý định trốn tránh hoặc giả vờ không biết, nhưng dưới sự kiên trì của hắn dường như không có tác dụng gì, lúc này nàng chỉ hy vọng hắn có thể ở bên cạnh nàng, trọn đời trọn kiếp, đời đời kiếp kiếp, vì như vậy nàng mới cảm thấy linh hồn mình trọn vẹn.
Đứa trẻ này chính là một phần linh hồn của nàng, bất kể là nối tiếp tình cảm hay là kéo dài nghiệt duyên.
Nếu đoạn tình cảm này thật sự là nghiệt duyên, chỉ là một nét bút mơ hồ trên sổ sách, thì dù phải trả giá lớn đến mức nào nàng cũng chấp nhận…
Thiên Sắc càng nghĩ càng thấp thỏm lo âu, càng hoảng sợ càng cảm thấy ghét bản thân vì chỉ biết ngồi chờ chết, lại thêm hối hận vì hành vi ôm cây đợi thỏ của mình. Nàng vốn định ra ngoài tìm kiếm nhưng bị Bán Hạ ngăn cản. Lời của Bán Hạ thật ra rất có lý: thứ nhất, nàng không biết Thanh Huyền đi đâu, dù ra ngoài tìm cũng giống như mất phương hướng; thứ hai, nếu Thanh Huyền trở về không thấy nàng, cũng ra ngoài đi tìm, chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao?
Có điều, Phong Cẩm cũng hiểu tính tình của nàng, nên đã đặt kết giới nhốt nàng ở đây, còn y và Bán Hạ ra ngoài tìm kiếm. Thời gian chậm chạp trôi qua, Thiên Sắc chỉ cảm thấy thời gian lặng lẽ trôi qua giống như một mũi dao vô hình, từ từ khoét tim xẻo thịt.
Nàng không biết mình có thể chờ đợi được bao lâu, có lẽ, dùng sức phá tan kết giới là một biện pháp tốt, nhưng khó tránh khỏi phiền phức mà còn có thể bị thương…
Nhưng chuyện lớn đến mấy cũng không bằng một góc sự an nguy của Thanh Huyền, huống chi bị thương…
“Sư phụ!”
Tiếng gọi bất chợt vọng vào từ ngoài phòng khách, Thiên Sắc hoảng hốt, thậm chí còn nghi ngờ có khi nào bản thân nàng quá lo lắng nên sinh ra ảo giác hay không. Mãi đến khi bóng dáng quen thuộc kia xuất hiện trước mắt, nàng mời thở phào nhẹ nhõm, trái tim lơ lửng buông xuống. Có điều, thấy hắn bình an trở về, nàng chưa kịp cười vui, đôi mày đã nhíu chặt vì sự khác lạ trên người hắn.
Cổ tay hắn quấn một mảnh vải!
Hắn bị thương?
Thanh Huyền vừa bước vào phòng khách đã thấy Thiên Sắc, lại thấy nàng nhíu mày, nghĩ rằng nàng tức giận vì hắn tự ý rời khỏi Ninh An vương phủ. Một lúc sau, hắn mới phát hiện vì buột miệng nên vẫn gọi nàng là “Sư phụ”, chợt cảm thấy buồn rầu không nói thành lời. Thật ra, hắn vô cùng hy vọng có một cơ hội, hắn có thể gọi nàng là Thiên Sắc chứ không phải sư phụ.
Hắn không hy vọng nàng vĩnh viễn nhìn hắn bằng ánh mắt bảo vệ.
Nếu có thể, hắn hy vọng sẽ đổi vị trí, bản thân hắn trở thành một người đàn ông đích thực, thành người bảo vệ của nàng, để nàng không phải chịu chút ấm ức nào.
“Tay ngươi bị sao vậy?” Vẻ mặt Thiên Sắc lạnh lùng, bước lên cầm lấy tay hắn, mảnh vải quấn quanh cổ tay hắn nồn