Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3597 lượt.
ó tránh khỏi miên man, càng dày vò càng cảm thấy khó chịu, cho dù không biết bao nhiêu lần lén trốn đi cuối cùng cũng bị lôi trở về.
Lần này, y chạy trốn tới thế giới Tây Phương cực lạc, nhưng bà già kia không đuổi theo như thường lệ… Chẳng lẽ bà ấy không thăm dò ra hành tung của y?
Về phần y, vẫn ra vẻ coi thường, nhưng đột nhiên lại nhớ bà già kia…
Điên rồi, nhất định là điên rồi!
Chẳng lẽ, muốn y mặt dày quay về sao?
Đó chẳng phải là y đuối lý nhận thua ư?
Càng nghĩ càng tức giận, vô tình ngẩng đầu lên, y có mắt nhìn người không tệ, thấy Bình Sinh khí thế hơn người mặt mày chợt rạng ngời, hỏi han không chút khách khí: “Này, nghe nói biên giới Sa Bà ở Tây Phương cực lạc có hoa sen ngũ hành cực kỳ quý hiếm, không biết là thứ khó tìm đến mức nào, ngươi có biết ở đâu không?”
Mắt bà già kia không tốt, đầu bạc trắng khiến người ta hoảng sợ, thật sự là giống bộ dạng chưa già đã yếu. Hoa sen ngũ hành trong truyền thuyết cực kỳ quý hiếm, giúp người ta thay da đổi thịt, chắn chắn là bảo vật, sẽ có ích gì đó cho bà ấy chứ?
Những năm gần đây bà ấy đối với y không tệ, y cũng nên báo đáp mới phải đạo.
Làm người mà, hào phóng một chút cũng không sao…
Suy nghĩ một lúc lâu, Bình Sinh mới thấp giọng hỏi: “Ngươi tìm hoa sen ngũ hành làm gì?”
“Ta không muốn mắc nợ bà già kia cả đời!” Chàng thiếu niên giả vờ chẳng hề để ý nhằm che giấu sự chột dạ của mình, cứ mạnh miệng kêu gào: “Tìm hoa sen ngũ hành cho bà ta xong coi như hết nợ, sau đó ta sẽ xa chạy cao bay!”
“Nàng dốc lòng vì ngươi nên trở thành trắng tay, chỉ mong ngươi thoát khỏi kiếp nạn, trường sinh trường thọ, ngươi lại muốn bỏ lại nàng xa chạy cao bay?” Bình Sinh lắc đầu, chợt nhớ đến mình lúc còn là Thanh Huyền cũng từng suy nghĩ giống chàng thiếu niên này, tự cho là có thể tìm được cỏ linh chi tiên thảo trả nợ ân tình, thoát khỏi vận mệnh bị “bắt nạt”. Nay đổi góc nhìn, thật sự khiến người ta không biết nên khóc hay cười vì quá ngây thơ.
Nghĩ lại, đúng là làm khó Thiên Sắc, lúc trước nàng còn nhẫn nại đi tìm hắn, chỉ lo lắng an nguy của hắn, không chỉ trích lấy một câu —
Aiiiii!
Trước đây, không biết nàng lặng lẽ bao dung tính tình tùy hứng và trẻ con của hắn đến nhường nào!
Nghe Bình Sinh nói như vậy thiếu niên ngây người, tựa như bị vạch trần hai tai đỏ ửng lên.
“Ai, ai thèm chứ!?” Phản bác của y rõ ràng là yếu ớt, lại còn liều mạng cãi bướng: “Ai thèm bà già vừa mù vừa lắm mồm đó, đã vậy suốt ngày lại nhìn ta bằng ánh mắt đó rồi gọi tên một người lạ hoắc chẳng thèm nể nang. Không xa chạy cao bay, chẳng lẽ muốn ta cưới bà ta?”
Nói dứt lời y ngạo mạn ngẩng cao đầu, cây ngay không sợ chết đứng, nhưng trong lòng lại cứ nhớ tới “bà già vừa mù vừa lắm mồm kia”.
Thật ra, tuy khuôn mặt bà ấy già nua nhưng không hề xấu, nhìn dáng người e rằng trước kia là mỹ nhân trăm năm khó gặp. Quan trọng nhất, bà ấy là người duy nhất trên thế gian này đối xử tốt với y, y có thể gặp người thứ hai tốt quá mức với y như vậy không —
Chắc là không đâu nhỉ?
Bà ấy ở một mình trong sơn cốc, mắt lại mù, tay chân không tiện đi lại. Nếu y thật sự xa chạy cao bay, lỡ bà ấy xảy ra chuyện gì bất ngờ, sợ là chết cũng không ai biết —
Xem ra, việc xa chạy cao bay cần phải cân nhắc lần nữa rồi quyết định…
Chàng thiếu niên càng nghĩ càng nhíu mày, hoàn toàn không cảm nhận được, miệng vừa nói xa chạy cao bay đầu đã hoàn toàn phủ nhận bốn chữ này.
Mắt nhìn người của Bình Sinh thế nào, sao không nhận ra thiếu niên này mạnh miệng mềm lòng!?
“Hoa sen ngũ hành ở đâu, đương nhiên ta biết —” vốn định nói, hoa sen ngũ hành là tòa sen của Phật Tổ, dù biết ở đâu cũng không thể chiếm làm của riêng. Nhưng hắn cố ý kéo dài giọng, nhìn thiếu niên tính nết trẻ con kia, trong lòng nảy ra ý định ranh mãnh: “Muốn biết hoa sen ngũ hành ở đâu, trừ khi ngươi dẫn ta đi gặp Dụ Lan trước.”
Đúng vậy, hắn đi khắp nơi tìm kiếm biện pháp tụ hồn cho Thiên Sắc, sao có thể bỏ sót điều này?
Trước khi tu đạo, Thiên Sắc là yêu!
Trên đời này, người hiểu biết về yêu nhất chính là yêu.
Huống chi, năm đó Dụ Lan vì trọng sinh cho Cứ Phong, đương nhiên đã tìm hiểu trăm phương nghìn kế, không chừng sẽ biết phương pháp mà mọi người không biết!
“Ngươi tìm bà già kia làm gì?” Chàng thiếu niên cảnh giác lùi ra phía sau mấy bước, nhìn Bình Sinh từ đầu tới chân. Cuối cùng, quét qua người hắn bằng ánh mắt đối địch của chính phu nhìn gian phu, ngay cả giọng điệu cũng đầy ghen tuông: “Dụ Lan, Dụ Lan, gọi thân thiết nhỉ! Rốt cuộc ngươi và bà ta có quan hệ gì!?”
“Ta và nàng ấy có quan hệ gì, đợi đến lúc nàng nhìn thấy ta chẳng phải tự nhiên ngươi sẽ biết sao?” Đây là lần đầu tiên Bình Sinh có lòng muốn trêu chọc, ba phải sao cũng được, không chịu trả lời thẳng thắn vấn đề.
Mà thiếu niên kia nghe xong lời này, đôi mắt chua như giấm đã bốc lửa bừng bừng như đốt cháy sạch mọi thứ.
******
Dù rất không tình nguyện, nhưng thiếu niên vẫn dẫn Bình Sinh đến núi Cử Nam biên giới Đại Chiểu tìm Dụ Lan trong sơn cốc.
Bây giờ Dụ Lan không còn là công chúa yêu giới