Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3669 lượt.

g Cẩm.
Phong Cẩm khẽ gật đầu rồi lại nhìn Thiên Sắc chằm chằm, xem ra cũng không quan tâm đến Thanh Huyền: “Sư phụ đã xuất quan trước thời hạn.” Tuy vẫn là giọng điệu lạnh lùng, bình tĩnh như người dưng, nhưng đôi mắt đen thẳm kia lại nhìn Thiên Sắc thật sâu không chớp mắt. Đến nửa câu sau, giọng nói vốn trấn tĩnh chợt trở nên khàn khàn, không nghe ra cảm xúc: “Người muốn gặp mặt muội.”
“Mời chưởng giáo sư huynh trở về Ngọc Hư Cung báo với sư phụ để người yên tâm.” Thiên Sắc cũng không nhìn hắn, chỉ rũ mắt, giọng vững vàng trầm thấp hệt như dòng suối trong lành, rất tĩnh mịch, lạnh lẽo. Chỉ mấy chữ ngắn ngủi nhưng rất nhẹ rất nhanh, không chút ấm áp: “Yến tiệc Trường Sinh vào ngày năm tháng năm, Thiên Sắc nhất định sẽ mang theo tiểu đồ đến núi Côn Luân.”
Những lời này càng khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm xa, đôi mày kiếm của Phong Cẩm khẽ nhíu trong ánh chiều tà, nhẹ nhàng đi về phía trước vài bước, bước chân vững vàng không tiếng động.
“Sư muội, bao năm không gặp, muội càng ngày càng gầy.” Y khẽ thở dài, cử chỉ ổn thỏa không chút dao động, tiếng gọi thân thiết kia không hiểu là muốn biểu đạt tình ý gì. Sau đó, y nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Thanh Huyền, lại chăm chú nhìn thanh Lục Kiếm Tiên trên lưng Thanh Huyền.
“Ngươi tên Thanh Huyền?” Khoảnh khắc đó, đôi mắt đen thẫm của Phong Cẩm thật khó hiểu, hệt như vực sâu không đáy. Y đã từng nghe tên tuổi của thằng nhóc này, cũng nghe biết bao lời đồn tai tiếng về mối quan hệ không thể chấp nhận được của nó với Thiên Sắc. Lúc này y không ra vẻ sư bá uy nghiêm, cũng không phải chưởng giáo cao cao tại thượng, chỉ nở một nụ cười nhạt, giọng hiền hòa: “Có thể tránh đi một lúc được không, ta và sư phụ ngươi có chuyện quan trọng cần trao đổi.”
Vẻ mặt Phong Cẩm bình tĩnh, đạm mạc, giọng nói lại thản nhiên, thậm chí ánh mắt còn ngầm chứa tình cảm, tất cả đều khiến Thanh Huyền chướng mắt.
Gì chứ?!
Trước đây, rõ ràng gã đàn ông vô tình bạc bẽo này vì quyền lợi và địa vị đã phụ lòng sư phụ, sau đó lại còn rắp tâm nói xấu, bôi nhọ danh dự, phá hỏng danh tiết, làm hại sư phụ mang tiếng xấu cả đời. Bây giờ lại cố ý làm ra bộ dạng thân thiết như lưu luyến vô ngần, định diễn trò cho ai xem chứ? !
Hừ, nể mặt sư phụ mới gọi ngươi một tiếng “Chưởng giáo sư bá”, đừng có vênh váo như thế! Vị trí chưởng giáo của ngươi là do sư phụ ta ban cho ngươi, ngươi còn không biết xấu hổ, tự cao tự đại, mặt dày đưa ra yêu cầu thế ư? !
Thanh Huyền bực tức oán hận trong lòng, coi như tai điếc, nghênh mặt lên dậm chân bước về phía trước, thẳng lưng ngẩng cao đầu đứng ngang hàng với Thiên Sắc, tỏ rõ bản thân mình tuyệt đối không dễ dàng “tránh mặt”! Hành động này ngầm cảnh cáo nếu Phong Cẩm dám có ý đồ quấy rối hoặc nói gì bất kính với sư phụ, chắc chắn hắn sẽ đứng ra cho biết tay— được rồi, dù hắn không đánh lại Phong Cẩm, nhưng hắn nhất định không để sư phụ bị bắt nạt!
Đúng lúc hắn đang suy nghĩ chuẩn bị đối đầu thì chợt nghe sư phụ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Thanh Huyền, đừng đi xa.”
Lời này giống hệt như của người mẹ ân cần chăm sóc cho đứa con của mình, bảo hắn phải đúng mực, cẩn thận, đồng thời cũng coi như gián tiếp ám chỉ hắn “tránh mặt” đi!
Thanh Huyền quay đầu nhìn sư phụ với vẻ mặt không thể tin nổi, lại thấy sư phụ bình thản. Lòng tràn đầy tự đắc chợt tan biến, chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực! Quay sang nhìn Phong Cẩm đầy khinh thường, lại thấy vẻ mặt như cười như không của y, ánh mắt nhìn mình cũng không chút thiện ý khiến Thanh Huyền chẳng cần bận tâm tới thứ bậc gì nữa, nhìn thẳng mặt y chẳng chút kiêng dè.
Gã hồ ly này vênh váo với hắn ư?
Hừ, còn sớm quá đấy!
Chúng ta cứ cưỡi lừa xem hát đi – Hãy đợi đấy!






Xưa nay Thanh Huyền rất tôn trọng ý kiến của sư phụ, dù lúc này trong lòng cực kỳ buồn bực, nhưng sư phụ đã mở miệng, hắn đành nén giận. Tuy nhiên, nhìn vẻ đạo mạo của Phong Cẩm, ánh mắt nham hiểm, vẻ mặt gian xảo, vừa nhìn đã thấy rõ ý đồ xấu xa!
Được rồi, dù sư phụ muốn đích thân giải quyết ân oán riêng tư, nhưng hắn lo lắng mình vừa đi gã Phong Cẩm kia lại giở thủ đoạn hèn hạ, độc ác làm hại sư phụ. Đến lúc đó, không ai làm chứng, lời nói miệng không thể là chứng cứ, qua miệng nhiều người lại chảy xói vàng. Tính tình sư phụ cao ngạo, mặc kệ người khác nói gì cũng không giải thích tranh cãi, nên không thiếu kẻ mượn cơ hội gieo tiếng xấu cho người!
Lúc này sư phụ đã ngầm nhắc hắn tạm lánh mặt theo lời Phong Cẩm, nhưng hắn biết rõ tử huyệt của sư phụ ở đâu, sao có thể ngoan ngoãn rời đi?
“Sư phụ, tuy rằng cây ngay không sợ chết đứng, nhưng những lời đồn đại đuổi hình bắt bóng đó rất khiếm nhã, không có thì vẫn hơn.” Thanh Huyền đứng yên cạnh Thiên Sắc, ghé sát người thì thầm bên tai nàng, bộ dạng vô cùng thân thiết. Lúc này, giọng hắn nhẹ nhàng như tấm lụa cực phẩm, từ ngữ rất thận trọng đúng mực không hề vượt quá giới hạn, chỉ có ánh mắt đen sâu thẳm dịu dàng một cách lặng lẽ, hiện rõ sự trân trọng và thân thiết từ mọi góc nhìn: “Hơn nữa, Thanh


pacman, rainbows, and roller s