Tác giả: Cổ Linh
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1006 lượt.
căn bản là không muốn có sự tồn tại của con vì con làm cho hai người mất mặt. Cho nên ba mẹ… – Cô run môi – Xin tha thứ cho sự bất hiếu của con, con nguyện ý mạo hiểm lựa chọn tin anh ấy, đợn giản là vì anh ấy…là hy vọng duy nhất của con!
Vu Kiệt gắt gao ôm chặt Vân Điệp đang không ngừng khóc nức nở.
– Cô ấy đã đưa ra quyết định, tôi nghĩ chúng tôi có thể đi được rồi chứ?
Tiếp theo, anh lấy từ trong túi áo khoác ra một tập tài liệu cùng con dấu đã được chuẩn bị sẵn đặt trước mặt Cảnh Giới Khiên.
– Phiền ông trước ký vào tập tài liệu này, chúng tôi sẽ lập tức rời đi.
Cảnh Giới Khiên cùng Viên Loan Anh lập tức cầm tập tài liệu lên xem, đồng thanh hỏi:
– Đây là cái gì?
Vu Kiệt nhún nhún vai.
– Là chính các người nói không cần cô ấy! Mà cô ấy lại là trẻ vị thành niên, các người đương nhiên phải ký vào tập tài liệu này, bằng không nếu tương lai các người tố cáo tôi là dụ dỗ trẻ vị thành niên thì tôi biết phải làm cái gì bây giờ?
Cảnh Giới Khiên vừa trừng hai mắt, Vu Kiệt lập tức trào phúng nói thêm:
– Thế nào, giáo sư đại học Cảnh Giới Khiên của chúng ta không phải là người nói mà không chịu giữ lời đấy chứ? Bây giờ muốn đổi ý sao? Có thể! Chỉ cần nói lời xin lỗi với tôi là được.
Mới dùng phép khích tướng đã thành công rồi a!
Trong tiếng kinh hô của mọi người, Cảnh Giới Khiên tức giận gầm lên một tiếng, ngay cả nhìn cũng không thèm li
ếc mắt một cái liền cầm bút ký tên trên tập tài liệu, đồng thời đóng dấu xong liền ném nó lên người Vu Kiệt.
– Cút! Mang theo nó lập tức cút khỏi nhà tôi ngay!
Vu Kiệt bình tĩnh nhặt tập tài liệu lên, mở ra kiểm tra xong thì vừa lòng gật gật đầu, cất tập tài liệu đi, sau đó anh ôm Vân Điệp cùng nhau đi ra cửa nhà.
Cảnh Thụy Võ Nhỏ tuổi nhất giờ phút này lại là người tỉnh táo nhất.
– Chị hai, chờ một chút! – Cậu lớn tiếng gọi nhằm ngăn lại Vân Điệp sắp rời đi.
Rồi sau đó nhìn Cảnh Giới Khiên vội nói:
– Ba, ba sao có thể cứ như vậy đuổi chị hai ra khỏi nhà chứ? Mẹ, mau khuyên ba đi ạ! Anh cả, anh cũng nói giúp đi!
Viên Loan Anh cùng Cảnh Thụy Văn nhìn về đôi đang ôm chặt nhau đứng ở cửa lại nhìn về Cảnh Giới Khiên định lên tiếng khuyên nhủ.
– Giới Khiên…
– Ba…
Nhưng bọn họ vừa lên tiếng đã bị ông đánh gãy.
Rời Đi.
– Không cần nói gì cả, nó muốn đi thì cứ để cho nó đi! Cho đến bây giờ, tôi cũng không có hiếm lạ loại con gái như thế này! Hiện tại nó đi thì tốt rồi, miễn cho nó tiếp tục làm mất mặt người nhà họ Cảnh! – Cảnh Giới Khiên tàn khốc nói.
– Ba! – Cảnh Thụy Võ kêu lên một tiếng rồi vội vàng chạy tới giữ chặt không cho chị hai đi.
– Chị hai, chị cứ ở lại trước đã, em sẽ tiếp tục khuyên ba mà!
Cảnh Thụy Văn cũng im lặng bước tới.
– Đến, đi vào đây! Tại sao lại đứng ở đó chứ? Như vậy nói chuyện thật không thoải mái chút nào!
Vu Kiệt nhíu mày bỏ tay của cô ta ra.
– Thực xin lỗi, tôi hình như không có quen biết cô.
– A! Đúng rồi! Em thiếu chút nữa đã quên mất là anh không biết em.
Cảnh Vân Nghê đột nhiên vỗ cái trán một cái, rồi sau đó quay đầu lại xin lỗi.
– Thực xin lỗi, thực xin lỗi, em hẳn là nên giới thiệu bản thân trước. – Cô ta mỉm cười xinh đẹp.
– Em tên là Cảnh Vân Nghê, vừa là tiến sĩ khoa học vừa là giáo viên trợ giảng môn triết của trường đại học T.
Không phải chứ! Trợ giảng thế giới hoa kia?
Vu Kiệt không tự giác nhìn về phía Vân Điệp, cô cũng đang kinh ngạc nhìn lại anh.
Tại sao có thể khéo như vậy, “thế giới hoa” chính là chị của Vân Điệp?
Từ tức giận đến khi thất thần, bậc phụ huynh Cảnh Giới Khiên cùng Viên Loan Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, kinh ngạc nhìn bọn họ. Cảnh Thụy Văn cũng kinh ngạc hỏi:
– Vân Nghê, em biết Vu Kiệt?
– Sao có thể không biết chứ, học kỳ năm nay, anh ấy là người nổi tiếng nhất trường đại học T mà!
– Nổi tiếng nhất trường?
Cảnh Thụy Văn lẩm bẩm, nhìn về phía ba mẹ mình, bọn họ cũng đang nghi hoặc nhìn lại anh, anh nhíu mày nhìn lại Cảnh Vân Nghê.
– Em biết cậu ta khi nào?
– Khi nào? Làm ơn! Em đã điều tra từ lâu rồi! Những gì cần biết em đều biết cả!
Cảnh Vân Nghê cười cực kỳ đắc ý, sau đó thao thao bất tuyệt nói:
– Tên tiếng anh là Jamie, nhà ở bang California nước Mỹ, tên tiếng trung là Vu Kiệt, năm nay 24 tuổi. Lúc 13 tuổi tốt nghiệp 4 ngành khoa học địa hóa, sinh hóa, toán học cùng với công trình nghiên cứu vũ trụ của Học viện Massachusetts. Ba năm sau cũng chính là lúc 16 tuổi thì lấy được 4 tấm bằng tiến sĩ.
– Mà khiến cho người khác kinh ngạc nhất chính là bài luận văn của anh năm đó đã đạt được giải Nobel vật lý. Rồi sau đó nhận được lời mời bí mật đi công tác nghiên cứu 2 năm từ chính phủ nước Mỹ, lúc 18 tuổi thì tự mình lập ra công ty phát triển khoa học kỹ thuật J&D…
– Công ty phát triển khoa học kỹ thuật J&D! – Cảnh Thụy Văn kinh hô.
– Đó không phải là công ty…
– Đúng vậy!
Cảnh Vân Nghê gật gật đầu.
– Liên tục trong 4 năm là công ty nổi tiếng đứng thứ 7 toàn nước Mỹ, sở hữu công nghệ khoa