Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Nô

Thê Nô

Tác giả: Cổ Linh

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1026 lượt.

m mà. Chúng ta như thế nào không biết xấu hổ mời chị ấy ở lại đây ăn cơm chứ?
– Ồ! Thì ra là thế! Vậy được rồi! Chị hai… – Vân Điệp từ phòng bếp nói vọng ra.
– Không phải chị có việc muốn nói với em sao? Em đi nấu mì, chị ở một bên nói cho em nghe là được rồi, còn mau mau về nhà, miễn để cho cả nhà chờ. Chị cũng biết mỗi lần ba tức giận thực đáng sợ mà!
Vân Điệp đã trở lại, Cảnh Vân Nghê cũng chỉ còn cách hoãn binh.
Cô nhìn Vu Kiệt nở nụ cười tự cho là thật quyến rũ xong mới đi vào phòng bếp.
Cô ngạc nhiên nhìn Vân Điệp đang thuần thục cắt hành, phi tỏi, thêm ớt nấu trứng tôm, mực, cá…không khỏi tò mò hỏi:
– Chị như thế nào không nhớ là em biết nấu ăn? Em học khi nào vậy?
Vân Điệp nở nụ cười.
– Chị không nhớ sao? Lúc học tiểu học, em thích nhất là đi theo cô Trương để học bài, bởi vì cô ấy thường xuyên làm vài món ăn vặt cho em. Khi đó, cô ấy sẽ vừa làm vừa dạy, cô ấy nói con gái là phải biết nấu ăn, như vậy mới không sợ chồng chạy mất.
– Tiểu học? Chuyện lúc ấy mà em vẫn còn nhớ được?
– Đương nhiên nhớ! Cô ấy nói qua một lần em liền nhớ được. – Vân Điệp cầm đũa liên tục xào qua xào lại.
– Thời cấp 3, mỗi lần học bài mệt, em sẽ đi đến phòng bếp tự làm vài món ăn cho mình. Khi đó, mỗi lần đi học em đều có thật nhiều thức ăn. Về sau, mỗi một lần đi mua sách tham khảo em đều sẽ mua thêm vài quyển sách dạy nấu ăn để về nhà nghiên cứu, sau đó, em càng ngày càng biết nấu thêm nhiều món.
Cảnh Vân Nghê nhìn Vân Điệp đang nấu ăn, hỏi:
– Em thích nấu ăn?
– Em rất thích!
Vân Điệp đi vo gạo nấu cơm.
– Em thích nhìn những món ăn ngon được chính mình làm ra. – Cô cắm điện nồi cơm.
– Cũng thích dọn dẹp lại nhà cửa. – Cô bưng món xào và món canh đã chín xuống bếp.
– Có thể làm cho một căn phòng bừa bãi trở nên sạch sẽ, em sẽ cảm thấy bản thân mình thật lợi hại!
Cảnh Vân Nghê nhìn cô bằng ánh mắt không thể nào hiểu nổi.
Vân Điệp lấy nắp nồi đậy lại, sau đó xoay người đối mặt với Cảnh Vân Nghê.
– Chị muốn nói chuyện gì với em ạ?
Cảnh Vân Nghê vội vàng thu hồi cảm xúc kinh ngạc, cô điều chỉnh lại nét mặt rồi mới nói:
– Ba mẹ kêu chị nói cho em biết rằng bọn họ đã không còn giận em nữa, kêu em mau về nhà.
– Về nhà?
Vân Điệp nhìn phía sau Cảnh Vân Nghê.
– Nhưng mà em nghĩ Vu Kiệt sẽ không cho em về đâu.
Cảnh Vân Nghê nhíu mày.
– Em muốn về thì về, quan tâm đến anh ta làm cái gì? Em tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ. Hiện tại nếu em không về nhà, chờ anh ta dạy hết học kỳ này sẽ trở về Mỹ, đến lúc đó em làm thế nào đây?






Em Còn Có Anh.
– Nhưng anh ấy nói học kỳ sau anh ấy có thể ở lại đây mà!
– Cái gì?
Cảnh Vân Nghê vui mừng mở to mắt.
– Học kỳ sau anh ấy có thể ở lại đây?
– Có cái gì không tốt!
Cảnh Vân Nghê thanh âm luôn luôn cố tỏ ra ôn hòa, nhưng cách nói đã bắt đầu sắc bén.
– Ba kêu em trở về em còn không chịu, rốt cuộc em muốn như thế nào? Kêu ba hướng em xin lỗi chắc? Nói cho em biết, đó là việc không thể nào xảy ra! Nếu không phải nhìn thấy em và Vu Kiệt quen biết nhau thì có nằm mơ em cũng đừng có nghĩ được về nhà!
Vân Điệp chua xót cười cười.
Vu Kiệt nói không sai, ở trong mắt của ba mẹ cô, cô chẳng qua là vật hy sinh mà thôi.
Cảnh Vân Nghê nhìn Vân Điệp mãi vẫn không chịu trở về, không nhịn được sự tức giận nổi lên trong lòng.
Lúc cô đang muốn nổi bão thì sau lưng cô đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng:
– Cảnh đại tiểu thư, tôi tin bác trai đang chờ cô ăn cơm, cô tốt nhất là nhanh về nhà đi!
Cảnh Vân Nghê giật mình, vội vàng xoay người lại thì nhìn thấy Vu Kiệt đang đứng ở cửa phòng bếp, lạnh lùng nhìn cô.
– Em…
– Đi về! – Anh lớn tiếng đuổi người.
Nhìn thấy ánh mắt cực kì phẫn nộ cùng tức giận của Vu Kiệt, Cảnh Vân Nghê đành phải ra về.
Vân Điệp yên lặng xoay người tiếp tục nấu ăn, nước mắt không nhịn được chảy xuống, đồng thời hai cánh tay mạnh mẽ ấm áp cũng nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.
– Em còn có anh mà, tiểu Điệp, anh vĩnh viễn đều sẽ ở bên cạnh em.
**
Từ ngày có Vân Điệp đứng ra làm tấm gương sáng, các lớp bắt đầu có những tiến bộ rõ rệt.
Những học sinh có thành tích học tập tốt bị Vân Điệp vượt qua luôn không ngừng cố gắng để lấy lại vị trí trước kia của mình, còn những học sinh có thành tích học tập kém, khi nhìn thấy một học sinh đứng hạng cuối như Vân Điệp còn có thể vươn lên đứng trong top 100 của trường, vậy nên bọn họ cũng phải có thành tích tốt như vậy mới đúng.
Vì thế, các học sinh tranh nhau xin cô cho bọn họ bí quyết học tập.
– Người dạy tớ học thêm có phương pháp rất thú vị. Mỗi lần anh ấy dạy xong, tớ hầu như đều nhớ kỹ bài, sau đó tớ lại ôn tập thêm vài lần nữa là được. – Vân Điệp giải thích nói.
– Thú vị? – Lâm Tiểu Phân không tin nhìn cô.
– Dạy học làm sao có thể thú vị được?
– Thật mà, anh ấy dạy học thực sự rất thú vị. Hơn nữa, anh ấy còn chưa bao giờ dùng đến sách giáo khoa.
Lục Phi cũng không tin nhìn cô.
– Làm sao có thể thú vị? Mỗi lầ


Polly po-cket