Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thế Tử Xấu Xa

Thế Tử Xấu Xa

Tác giả: Hương Di

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 134509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/509 lượt.

có thể có việc gì?” – Thấy nàng có vẻ không muốn hắn ở lại, hắn hơi hơi nheo mắt.
Nàng không nhịn được bật thốt ra – “Ngươi không đi bồi Ngọc Hà sao?”
Từ trong miệng nàng nghe được hai chữ Ngọc Hà này, Mặc Lan có chút kinh ngạc, nhưng lại nghĩ chắc hẳn có hạ nhân nào lắm miệng nói cho nàng biết Ngọc Hà là ái thiếp của hắn, hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói – “Nàng ta chẳng qua chỉ là một tiện thiếp, sao có thể so sánh được với nàng, nàng đừng nghe những hạ nhân bậy bạ nói luyên thuyên.”
Tiện thiếp? Dung Tri Hạ giật mình nhìn hắn, Ngọc Hà không phải là người thiếp mà hắn hết mực cưng chiều sao? Như thế nào mà nghe giọng điệu lúc này của hắn lại giống như không để ý lắm?
“Thế tử phi, không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi thôi.”
Hắn tiến lên vừa định chạm vào người nàng, nàng lại chợt lùi ra hai bước, vẻ mặt cảnh giác trừng mắt nhìn hắn, thuận miệng tìm lý do – “Ta, ta hôm nay nguyệt sự đến, chỉ sợ là không tiện.”
Hắn như có điều suy nghĩ, liếc nàng một cái thật sâu.
“Là thật, ta không có lừa chàng.” – Dung Tri Hạ vẻ mặt trấn định nói dối, trong lòng lại ngầm cười khổ, thân thể nàng cùng tâm của nàng giống nhau, đều cực độ bài xích hắn. Hắn vừa mới tới gần, nàng liền chủ động tránh đi. Nếu không phải trong lòng quá mức oán hận hắn, sâu đến tận xương tủy thì sao lại đến nỗi này?
“Nếu như thế, chuyện viên phòng liền lùi lại vài ngày đi.” – Nói xong Mặc Lan liền tự mình đi đến giường, đưa tay cởi áo chuẩn bị nghỉ ngơi.
Thấy vậy, nàng giật mình hỏi – “Chàng muốn ngủ ở chỗ này?”
Thấy nàng tựa hồ cảm thấy thực bất ngờ, trên mặt còn toát ra vẻ hi vọng hắn nhanh rời đi, vì lý do gì đó, hắn kiềm chế lại bực bội, ôn thanh đáp – “Đây là hỉ phòng của chúng ta, ta không ngủ ở đây thì ở đâu? Nàng cũng mau chóng nghỉ ngơi đi.”
“Chàng…….không biết là mặt của ta thực dọa người sao?” – Dung Tri Hạ nhíu mi hỏi lại.
Tay Mặc Lan đang cởi áo dừng lại một chút, xem xét bên mặt nàng, tiếp theo chớp mắt một cái, hắn bước nhanh tới trước mặt nàng, làm cho nàng không kịp tránh đi, bưng lấy khuôn mặt nàng tỉ mỉ xem xét. Sau đó cưng chiều mỉm cười nói – “Ngũ quan của Thế tử phi đoan chính, mắt phượng mày liễu, mũi ngọc môi đào, băng cơ ngọc cốt, quyên nhã xinh đẹp tuyệt trần, là một giai nhân rực rỡ thoát tục, vi phu có thể lấy nương tử làm vợ, quả thật là phúc ba đời.”
Hắn rõ ràng là đang trợn mắt nói dối.
“Ngươi không thấy trên mặt ta có sẹo hay sao?”
Mặc Lan vươn tay, thương tiếc khẽ vuốt vết sẹo xấu xí bên má trái của nàng, mày kiếm nhíu lại toát ra một chút đau lòng – “Nàng yên tâm, vi phu sẽ nghĩ biện pháp tìm cho nàng linh dược để chữa khỏi vết sẹo trên mặt, khôi phục dung nhan cho nàng.”
Người trước mắt này thật là Mặc Lan đối với nàng vô cùng hờ hững ở kiếp trước hay sao? Dung Tri Hạ kinh nghi bất định nhìn chăm chú vào gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt này thầm nghĩ.
Hoặc là trong này có âm mưu gì, hoặc là hắn cố ý hành động như vậy để trêu đùa nàng.
Thấy nàng không trả lời mà chỉ sững sờ nhìn, hắn thân thiết hỏi lại – “Vết sẹo trên mặt nàng là bị thương như thế nào?”
Nàng vốn không muốn trả lời, nhưng thấy trên mặt hắn có vẻ quan tâm tình chân ý thiết không giống giả bộ, vì thế đơn giản trả lời – “Là hơn hai năm trước vô ý ngã ngựa bị thương.”
Nàng vốn là nhi nữ của Vệ quốc Đại tướng quân, từ nhỏ liền theo huynh trưởng học cưỡi ngựa bắn cung, kỹ thuật rất tốt. Hai năm trước, bởi vì yên ngựa bị hỏng mà ngoài ý muốn bị ngã. Khi ấy mặt nàng va chạm đất, đến nỗi má trái bị đá vụn sắc nhọn cắt vào, miệng vết thương quá sâu, vì vậy sau khi kết vảy liền để lại một vết sẹo không thể xóa được.
Vốn là nàng và con của Thừa tướng đã bàn đến chuyện hôn nhân, nhưng bởi vì nàng bị hủy dung mà việc này phải từ bỏ.
Không nghĩ tới hai tháng trước, Hoàng thượng lại chỉ hôn cho nàng và Phụng vương Thế tử.
Nghe nói lúc Mặc Lan biết được việc này cực kỳ bất mãn, cuối cùng bởi vì không có cách nào kháng chỉ liền phải cưới nàng.
Có lẽ là bởi vậy mà sau khi hắn cưới nàng chưa bao giờ để nàng vào trong mắt, mặc cho nàng ở nơi này bị người ta khi dễ, đến nỗi cuối cùng còn bị hại chết một cách không minh bạch ở Phụng Vương phủ.
“Nàng xuất thân từ võ tướng thế gia, từ nhỏ đã thạo cưỡi ngựa bắn cung, như thế nào lại ngã ngựa được?” – Mặc Lan tiến lên một bước hỏi.
“Là ta sơ ý, không cẩn thận mới có thể ngã ngựa.”
Dung Tri Hạ lúc này đã vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ, cũng chẳng thèm nghiên cứu vẻ mặt quan tâm của hắn lúc này đến tột cùng là thật hay giả, nếu hắn đã không muốn đi thì kệ hắn vậy.
Súc miệng xong, nàng cởi xuống hỉ bào, tự mình bò lên giường. Mặc Lan cũng tháo xuống giày gấm để trên tháp, nằm xuống cạnh nàng, thấy nàng mặt cứng ngắc, tránh hắn như rắn rết, dịch người vào bên trong, cố ý tạo khoảng cách với hắn, một chút lửa giận nhen nhóm trong lòng, chợt nghĩ tới gì đó, hắn ẩn nhẫn nén xuống hờn giận, yên lặng nằm bên người nàng.
Hỉ phòng nhất thời yên tĩnh không tiếng động. Dung Tri Hạ ôm chăn đệm, cứng người lui trong góc, không muốn tới gần trư