Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thế Tử Xấu Xa

Thế Tử Xấu Xa

Tác giả: Hương Di

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 134554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/554 lượt.

sự việc kể lại qua loa một lần.
Nghe xong Mặc Dục than nhẹ một tiếng, lo lắng nhắc nhở
“Không ngờ Vương phi lại làm khó đệ muội như vậy, nàng đắc tội Mặc Thụy, chỉ sợ chuyện này nhất thời không thể nào tốt được, đệ và đệ muội nên cẩn thận một chút.”
“Đại ca yên tâm, mẹ con bọn họ cũng không đắc ý được bao lâu nữa đâu” – Hắn tin Phụ vương tuyệt đối sẽ không thờ ơ nữa, vả lại hắn còn an bài chuyện khác, bất kể cuối cùng phụ vương quyết định xử trí mẹ con Trần thị như thế nào, hắn cũng sẽ khiến bọn họ không thể dung thân ở Phụng Vương phủ.
Mặc Dục kinh ngạc – “Ý của đệ là……..đệ muốn động thủ đối phó bọn họ?” – Huynh đệ hai người tình cảm thân mật từ thuở nhỏ, vì vậy mà Mặc Dục cũng ít nhiều biết được một chút tính toán của Mặc Lan.
“Vì an toàn của Tri Hạ, đệ không thể để mặc cho mẹ con bọn họ ở lại Phụng Vương phủ nữa” – Chỉ có mau chóng tiêu diệt những thứ sẽ làm tổn hại đến nàng, nàng mới có thể an tâm, yên ổn ở lại Phụng Vương phủ.
Mặc Dục suy nghĩ một chút mới cân nhắc nói – “Ta nghĩ Vương phi còn chưa đến mức sẽ thật sự làm hại đệ muội, dù thế nào đi nữa thì nàng cũng là Thế tử phi mà Hoàng thượng ban hôn cho đệ. Nếu bà ta không để ý đến thể diện của đệ thì cũng phải nể mặt Hoàng thượng. Hơn nữa thân thể phụ vương không tốt, chuyện này đừng nên làm ầm ỹ quá, tránh làm quấy nhiễu phụ vương.”
“Chuyện hầm băng năm đó đệ đã bẩm báo với phụ vương.” – Nghe huynh trưởng cư nhiên khuyên nhủ mình dàn xếp ổn thỏa, Mặc Lan nhìn hắn một cái như có điều suy nghĩ.
“Đệ nói với phụ vương?” – Mặc Dục ngẩn ra, hỏi tiếp – “Vậy phụ vương nói sao?”
Hắn biết, nhiều năm qua Lan đệ vẫn hoài nghi chuyện hắn bị nhốt trong hầm băng năm đó là do Trần thị âm thầm sai khiến người khác làm.
“Ông không nói gì.”
Mặc Dục khẽ thở dài – “Các ngươi một người là nhi tử mà ông thương yêu, một người là thê tử đã chiếu cố ông nhiều năm, ầm ỹ đến mức không thể can được như vậy, sợ là giờ phút này, trong lòng phụ vương cũng đang ở thế khó xử.”
“Ý phụ vương thế nào đệ cũng không tiện suy đoán, chuyện cũng đã nói ra rồi, thì cứ xem phụ vương xử lý thế nào.” – Mặc Lan cũng không muốn nói thêm nhiều về chuyện này nữa.
Suy nghĩ một chút, Mặc Dục lại không nhịn được khuyên nhủ - “Lan đệ, ta biết lời này đệ không thích nghe, nhưng vi huynh không thể không nói, mặc dù Vương phi đối xử không tốt với huynh đệ chúng ta, nhưng mà chung quy lại thì bà ấy cũng là người của Phụng vương phủ, lại chăm sóc phụ vương nhiều năm như vậy, nhớ đến phần tình cảm này, đệ cũng đừng so đo với bà ấy quá, hãy để cho phụ vương an tâm tĩnh dưỡng.”
Lông mày Mặc Lan chau lại – “Hôm nay đại ca sao thế nhỉ, là đặc biệt đảm đương thuyết khách cho bà ta ư, vì sao lại một mực nói giúp bà ta?”
“Ta chỉ hi vọng trong phủ chúng ta gia đình yên bình, đừng đấu tới đấu lui như vậy nữa.” – Giọng điệu của hắn chứa đựng một mảnh chân thành. Mặc Lan giận tái mặt, trả lời – “Nhưng mà đại ca khuyên can lầm người rồi, từ trước tới giờ, chính bà ta là người không muốn để cho nhà chúng ta được an bình. Nếu không thì đại ca đi khuyên bà đi, để về sau bà ta đừng để tâm đùa bỡn chúng ta như vậy nữa, an phận thủ thường sống qua ngày.”
Mặc Dục cười khổ, nói – “Vi huynh sao có thể khuyên can được bà.”
“Vậy thì đại ca đừng nói lời như vậy nữa.”
Hai huynh đệ chưa bao giờ ầm ỹ đến mức không vui như vậy, hai người đều không nhiều lời nữa, lung túng kéo dài một lúc nữa, Mặc Dục liền ho nhẹ một tiếng, bày tỏ muốn về tẩm phòng nghỉ ngơi.
Đợi sau khi Mặc Dục rời đi, Mặc Lan vuốt ve nhẫn ngọc đeo trên ngón tay cái, suy tư xem nguyên nhân gì khiến đại ca vừa rồi năm lần bảy lượt khuyên can hắn đừng đi đối phó mẹ con Trần thị, đúng như hắn nói, không muốn quấy nhiễu phụ vương sao?
Hắn lại nhớ tới ngày trước thủ hạ từng bẩm báo một chuyện --- ------
Năm đó, người an bài Ngọc Hà vào phủ là tú đại nương, là nàng tìm người môi giới bán người, dẫn dắt Ngọc Hà, để nàng bán mình vào Vương phủ, mà tú đại nương từng là bà vú của Mặc Dục.
Lúc ấy mặc dù hắn kinh ngạc, nhưng không nghi ngờ nhiều, nghĩ rằng có lẽ chuyện này chẳng qua chỉ là trùng hợp, bởi vì tú đại nương đã rời Vương phủ nhiều năm, nhưng xem ra hôm nay, có lẽ việc này là do có người cố tình chi phối.
Nghĩ đến đây, hắn nheo lại con ngươi đang lộ vẻ tà ác.
--- -------
Trước khi đi ngủ, Dung Tri Hạ nhìn về phía Mặc Lan đang đứng trước thau chuẩn bị rửa mặt, do dự một chút, nàng tiến lên nói – “Trên mu bàn tay chàng có thương tích, đừng để dính nước, để ta giúp chàng.” – Nàng nhận lấy khăn rửa mặt hắn cầm trong tay, bỏ vào thau rửa mặt, làm ướt rồi lại vắt khô, đưa cho hắn.
Trên thực tế, chuyện như vậy nên phân phó tỳ nữ hầu hạ hắn, nhưng sau khi hắn vào phòng đã lệnh cho tỳ nữ đi ra ngoài, nàng nghĩ thầm đây chỉ là chuyện nhỏ, cũng không cần thiết phải gọi tỳ nữ vào lần nữa.
“Đa tạ nương tử, tay ta đang đau đến thắt vào đây.” – Mi tâm Mặc Lan nhíu lại, miễn cưỡng cười một tiếng, giống như đang cố chịu đựng đau đớn trên tay.
Vẻ mặt nàng trì hoãn, nhẹ giọng nói – “Đợi ta giúp chàng b