Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thế Tử Xấu Xa

Thế Tử Xấu Xa

Tác giả: Hương Di

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 134638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/638 lượt.

nương bắt cóc nàng, thậm chí năm đó mua chuộc Hiểu Trúc hãm hại nàng, toàn bộ là bởi vì ta, là ta đã liên lụy nàng mới đúng.”
Nàng cười khổ nói – “Chúng ta cũng đừng tự trách nữa,lqđ trước tiên quan trọng là phải nghĩ biện pháp thoát khỏi đây”
“Đúng vậy.” – Nếu đúng như những gì Phong di nương nói, thủ hạ của hắn bị dụ đến nơi ở của Trần thị, thì bọn họ phải tự nghĩ biện pháp chạy thoát.
Mặc Lan giãy giụa một lúc lâu, nhưng dây thừng trói trên người hắn rất chắc, hắn không thể nào vùng ra được. Hắn ngước mắt quan sát thạch thất này, ngoại trừ trên kỷ án lúc nãy hắn viết thư có một ngọn đèn dầu, những nơi khác đều không có vật phẩm dư thừa. Đột nhiên Dung Tri Hạ kêu lên – “Ta nhớ ra rồi.”
“Nàng nghĩ được gì?” Hắn không hiểu nhìn nàng.
“Thanh âm của nam tử kia, hắn chính là Trương tổng quản của Vương phủ.”
“Trương Tùng? Hóa ra hắn là người của Phong di nương?” – Mặc Lan vừa nghe khó nén được giật mình, sau khi nghĩ thông suốt cũng không cảm lqđ thấy kinh ngạc nữa, dù sao Trương Tùng chính là người quen thuộc những chuyện lớn nhỏ trong Vương phủ nhất, có hắn để dựa vào, khó trách Phong di nương dám cả gan làm loạn như vậy.
Hơn nữa, bà ta muốn hắn tự tay viết thư là bởi vì những kẻ đang trông chừng Mặc Dục đều là thủ hạ của hắn, không có mệnh lệnh của hắn, bọn họ sẽ không để cho Mặc Dục rời khỏi viện một bước.
Đến lúc đó, bà chỉ cần âm thầm sai người, đưa bức thư hắn tự mình viết cho thủ hạ của hắn đọc, bọn họ sẽ làm theo mệnh lệnh đã viết trong thư mà rút lui.
Chuyện hắn giam lỏng Mặc Dục vẫn chưa đề cập với phụ vương, mặc dù Trương Tùng không hỏi nhiều, nhưng chắc chắn cũng đã biết chuyện,lqđ vả lại vì hắn muốn Phong di nương tránh khỏi bị nghi ngờ, nhất định sẽ không bẩm báo với phụ vương, vì vậy cũng sẽ không có người tra hỏi. Cuối cùng tất cả đầu mối sẽ dẫn đến Trần thị, không ai hoài nghi Phong di nương.
Tung tích của hắn không rõ, Mặc Thụy lại bị liệt, cuối cùng cả Vương phủ chỉ còn lại mình Mặc Dục, hắn(MD) có thể tiếp quản Vương phủ dễ như trở bàn tay.
Mặc dù trước đó Phong di nương đã nói từ trước tới giờ Mặc Dục không hề muốn tranh giành cái gì với hắn, nhưng mẫu thân hắn(MD) lại tìm mọi cách bày mưu tính kế tất cả mọi chuyện giúp hắn(MD). Chuyện đến nước này, Mặc Lan cũng không biết có nên oán trách vị huynh trưởng này hay không.
Sau khi suy nghĩ một lúc, vẻ mặt Mặc Lan ngưng trọng nói – “Chúng ta phải tìm cách chạy khỏi đây nhanh một chút, nếu không chỉ sợ……..”
Mặc dù hắn không nói hết câu, nhưng Dung Tri Hạ cũng hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề, nếu bọn họ không nhanh chóng chạy đi,lqđ chỉ sợ rằng sẽ thật sự cùng nhau chết ở nơi này.
Nhưng hai người cố gắng thật lâu, cũng không thể nào cởi được dây thừng buộc chặt trên người.






Một hồi lâu sau, hai người đã mệt mỏi kiệt sức,lqđ tạm ngừng, thở hổn hển, Mặc Lan nhìn nàng, vẻ mặt sầu thảm cười nói – “Tri Hạ, nếu chúng ta thật sự không thể trốn thoát, kiếp sau, ta sẽ đền bù tất cả những thua thiệt mà kiếp trước nàng phải chịu.”
“Kiếp sau chưa chắc chúng ta sẽ được gặp nhau lần nữa.” – Dung Tri Hạ yếu ớt cười một tiếng, nàng bị bắt tới đây trước hắn, bị trói lên cột gỗ này, toàn thân không động đậy được, lại không được ăn cơm uống nước suốt một ngày, giờ phút này vừa đói vừa khát, toàn thân vô lực.
“Kiếp trước, lúc Hoàng thượng chỉ hôn, ta đã từng hỏi Hoàng thượng, vì sao phải gả nàng cho ta,lqđ Hoàng thượng nói Quốc sư có nói rằng đôi ta được ông trời tác hợp cho, có nhân duyên ba kiếp, ta tin rằng kiếp sau, chúng ta chắc chắn sẽ lại được làm phu thê.”
Lúc ấy hắn còn xì mũi coi thường những gì quốc sư nói, cho rằng tất cả chỉ là nói bậy, nhưng sau khi sống lại, khi hồi tưởng lại lần nữa, hắn đã thay đổi cái nhìn.
“Quốc sư đã nói như vậy thật sao?” – Dung Tri Hạ lần đầu tiên nghe được, không khỏi có chút kinh ngạc.
“Nguyện ý, trăm ngàn lần đều nguyện ý.” – Mặc Lan dõng dạc trả lời, mỗi một chữ đều vang lên mạnh mẽ.
“Vậy chúng ta trở thành vợ chồng.” –lqđ Giờ phút này hắn là vì tình đầu ý hợp, mà cam tâm tình nguyện kết làm phu thê.
“Nương tử hữu lễ.” – Trong bóng tối, mắt hắn chứa lệ cười nói.
“Phu quân hữu lễ.” – Nàng nước mắt tràn mi trả lời.
Bóng tối dễ khiến cho thần trí người ta bị hôn mê, Dung Tri Hạ bất tri bất giác ngủ mê man, tỉnh lại lần nữa, trước mắt vẫn là một mảnh u tối, không thể nào biết được hiện giờ là lúc nào, lại càng không biết được đến tột cùng là bọn họ đã bị trói ở chỗ này bao lâu.
Nàng kinh hoảng gọi tên Mặc Lan, nghe thấy hắn trả lời, mới thấy hơi an tâm.
“Nếu đã nhất định bắt chúng ta phải chết ở chỗ này, vì sao còn để cho chúng ta trọng sinh chứ?” – Nàng nghi hoặc nói lầm bầm.
“Có lẽ vì muốn chúng ta tiêu tan hiểu lầm.” – Có thể nhận được sự tha thứ của nàng, là thu hoạch lớn nhất của Mặc Lan kể từ khi trọng sinh tới nay.
“Tri Hạ, nếu sống, chúng ta sẽ cùng nhau sống, nếu chết, chúng ta cũng cùng nhau chết, nàng đừng sợ hãi, ta sẽ luôn đi cùng nàng.” –lqđ Trong lúc nàng