Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1260 lượt.
Vị cầm chén lúc nãy nóng nảy quát.
Tổ Dĩnh nhìn mọi người, lắc đầu than thở, mọi người đều đồng tâm bắt nạt cô, muốn khóc quá.
Đoạn bản thảo sắp tới,... bình thường các đồng nghiệp như hoa như ngọc, yêu kiều mê lòng người, lúc này mọi người giống như quái thú thời tiền sử, tóc tai bù xù, quần áo xốc xếch, người đi dép lê, người mặc áo ngủ, có người còn khoa trương hơn, ngay cả áo lót cũng không mặc, tùy tiện mặc bộ váy ngủ mỏng manh tới làm việc.
Chỉ mới giống như quỷ, không cần hóa trang đã thấy giống lắm rồi, mắt người nào cũng thâm quầng đen thui ( bởi vì nhận được bài viết kém quá, thật muốn lao ra ngoài cửa sổ ), mắt đầy tơ máu ( tác giả bản thảo còn suốt ngày thay đổi nội dung, làm các biên tập chỉnh sửa không kịp ), còn có da khô, đôi môi nứt nẻ ( đây là bởi vì ngồi chửi rủa tác giả đến mức nẻ cả da mặt ). Được rồi, *chống tay vào thắt lưng* Tổ Dĩnh cô sẽ lấy thân phận biên tập viên lâu năm, khuyên nhủ cho mọi người!
"Các bạn, các bạn, đoạn bản thảo sắp tới, mọi người áp lực rất lớn, tôi phát hiện mọi người có khuynh hướng u buồn nghiêm trọng, tôi sẽ giới thiệu bác sĩ tâm lý của tôi cho mọi người. Mọi người mau đi khám xem, trị liệu tập thể không tốt không lấy tiền." Tổ Dĩnh phát danh thiếp, quả nhiên lại bị đánh.
Mọi người tiếp tục mắng ——
"Cười đã chưa?"
"Cô còn dám cười chúng tôi sao?"
"Tưởng có thâm niên là giỏi lắm sao?"
"Xí ! Làm bản thảo vội tới mức còn không có thời giờ rảnh, còn có thời gian đi khám bác sĩ nữa chắc!"
Tổ Dĩnh vô tội lui về chỗ ngồi. "Có thể gọi bác sĩ tới chuẩn đoán cũng được mà." Dù sao nơi này đông bệnh nhân còn gì.
"Haiz ~~ "
Mọi người mắng Tổ Dĩnh xong, tinh thần tốt hơn một chút, trở về chỗ ngồi tiếp tục sáng tạo. Nơi này tràn ngập đoạn bản thảo áp suất thấp, Tổ Dĩnh không dám ca hát, nhấp một ngụm trà sữa, biết điều ngồi im hiệu chỉnh lại bản thảo.
Lúc này, giọng nói ngọt ngào của cô gái trực tổng đài vang lên từ loa điện thoại nội bộ. "Biên tập Tiết Tổ Dĩnh, bên ngoài có Sài Trọng Sâm đến thăm ~~ Tổ Dĩnh xin mời ra ngoài, có vị Sài Trọng Sâm tới..."
Ầm ~~
Ban biên tập xôn xao, các biên tập vứt bỏ bản thảo, luống cuống tay chân, bận rộn bôi son trát phấn, vừa cởi quần áo vừa thay y phục, ngồi xổm xuống mò giày cao gót, giành lược chải tóc, lâm vào tình trạng hỗn loạn.
Híc, xem kìa... các quái thú tiền sử đang biến hình, chuyển xác, Tổ Dĩnh hút lấy một ngụm trà sữa nói vọng vào điện thoại: "Tôi đang bận lắm, cô nói với Sài Trọng Sâm tôi không có ở đây, có việc gì thì bảo anh ta nhắn lại."
Một đám tiền sử quái thú giật mình, nhìn chằm chằm Tổ Dĩnh, trong mắt lóe mong đợi, muốn nghe Sài đại tác gia nói...
Tổ Dĩnh thảnh thơi an nhàn tiếp tục uống trà sữa, không thèm nhìn ánh mắt tràn đầy khao khát của mọi người, tiếp tục chỉnh sửa bài viết. Đột nhiên, điện thoại của cô vang lên giọng giận dữ của Tổng giám ——
"Tiết Tổ Dĩnh, cô tới đây cho tôi!" Rống lên rồi~~ đại hỏa khí chứ chẳng chơi.
Tổ Dĩnh nghiêm túc cúi đầu, nói vào điện thoại: "Tổng giám, có chuyện gì sao?" Không ổn, mau nhớ lại xem, có mắc lỗi nào hay không?
Tổng giám phát điên kêu lên: "Sài đại tác gia tìm cô, vì sao cô không ở chỗ làm? Cô muốn tôi phải ăn nói thế nào với anh ấy đây? Qui định của Lam Kình để ở đâu? Hả?"
"Tôi... Tôi... Tôi đang..."
"Lại đang uống trà sữa phải không? Đặt xuống cho tôi, lập tức tới đây!" Rống ~~
Quả nhiên là Tổng giám thông minh cơ trí, mặc dù không có mặt tại ban biên tập nhưng lại biết rất tõ chuyện ở đây. Tổ Dĩnh chửi mắng Sài Trọng Sâm một hồi, lúc này mới lưu luyến buông cốc trà sữa xuống, đi ra ngoài tiếp khách.
Trong phòng tiếp khách, Tổng giám đang nói chuyện phiếm với Sài Trọng Sâm, chủ biên cười khanh khách ngồi bên cạnh pha trà.
"Ai za, cuối cùng người cũng tới rồi." Chủ biên hướng về phía Sài Trọng Sâm nói, cộng thêm một nụ cười nịnh hót.
"Từ giờ tới chiều cô ấy không bận việc gì đâu, hai người từ từ hàn huyên." Tổng giám nói, tặng thêm một cái nháy mắt.
"Gì chứ, tôi còn đầy việc phải làm kia kìa..." Tổ Dĩnh nói thầm. Nhưng ánh mắt cảnh cáo của Tổng giám và chủ biên hướng về phía cô, cô thông minh nhanh chóng thay bằng nụ cười nhiệt tình, hỏi Sài Trọng Sâm: "Hôm nay anh rảnh rỗi quá nhỉ?" Giọng nói ngọt ngào đủ khiến người đối diện chân tay mềm nhũn, nhiệt huyết sôi trào.
Sài Trọng Sâm nhìn trộm Tổ Dĩnh. Hứng thú nhướng mày. Anh nghe được trong tiếng nói ngọt ngào ấy ẩn chứa vô số sát khí. Mỗi khi Tổ Dĩnh dùng kiểu nói chuyện ngoại giao nói chuyện với anh, đều chứng tỏ trong lòng côkhông thoải mái, bão tố đang nổi lên.
Sài Trọng Sâm trả lời: "Anh có việc đi qua nơi này, tiện đường qua thăm em một chút."
Tổ Dĩnh cười rực rỡ. "Thật sao? Thật là vinh hạnh cho tôi quá ~~" ăn no nên rảnh rỗi phải không? Tổ Dĩnh hai tay tiếp nhận công việc của chủ biên, giúp pha trà. Bực mình, đến chiều phải nộp bản thảo rồi mà giờ vẫn còn phải ở đây tiếp anh ta à?
Tổng giám hỏi: "Gần đây Sài tiên sinh bận rộn việc gì chăng?"
Sài Trọng Sâm chú ý đến Tổ Dĩnh, dặn dò: "Tổ Dĩnh, trà của anh đừng pha đ