Tác giả: Đan Phi Tuyết
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.
ậy, là có ý gì...
Sau khi về đến nhà, Tổ Dĩnh đặt cơ nước quang ở trên bàn làm việc cạnh giường.
Đến đêm, qua ánh trăng soi bên ngoài cửa sổ, Tổ Dĩnh nằm trên giường thầm đánh giá chậu cơ nước quang.
Trong không gian yên tĩnh, cơ nước quang giống như có thể nói, cô phảng phất nghe thấy nó nói: "Sài Trọng Sâm nhớ cô, muốn cô tìm anh ta."
"Không có Sài Trọng Sâm, mày có thể sống mấy ngày?" Tổ Dĩnh nhìn cơ nước quang tự ước lượng , thật giống như lại nghe cơ nước gọi ——
"Không muốn ta chết, mau mang ta đi tìm anh ta."
"Sài Trọng Sâm khỏe không? Dạo này anh ấy thế nào?" Yên lặng nhìn cơ nước quang, nghĩ tới Sài Trọng Sâm.
Cô nhỏm dậy, khẽ vươn tay, đầu ngón tay chạm vào quả.
"Mày có thể ăn sao? Mày là loại trái cây gì vậy?" Tổ Dĩnh cười khanh khách vừa hỏi, vừa ngây ngốc chui vào trong chăn.
Sài Trọng Sâm, tôi đã bại dưới tay anh rồi!
~oOo~
Ba ngày sau, Tổ Dĩnh quyết định : đem trả cơ nước quang cho chủ nhân của nó. Không còn cách nào khác, mới ba ngày thôi mà trái cây đã héo lại, cành cây cúi xuống úa vàng. Cảm giác nó sắp chết, cô vội vàng đi tìm Sài Trọng Sâm.
Buổi tối, cầm cơ nước quang đi trên đường, ánh trăng như nước, trên mặt đất cái bóng chập chờn, cảm giác thật sự rất lạ.
Tổ Dĩnh khẽ nhấn chuông cửa, không biết tại sao, tim đập rộn lên, gương mặt nóng dần, có chút khẩn trương vội vã. Phải chăng vì mấy ngày nay bọn họ không gặp nhau?
Cửa mở ra, Sài Trọng Sâm nhìn thấy cô, đôi tròng mắt đen khẽ rung động, một cảm giác đau lòng pha lẫn với niềm vui sướng nho nhỏ, thậm chí anh cảm thấy được an ủi. Anh che giấu sự vui mừng bằng cách nhíu mày nhìn cô, cặp mắt kia cứ như muốn soi thấu cô.
"Em gầy đi nhiều."
"Gần đây có rất nhiều việc." Cô tránh không nhìn vào đôi mắt như có lửa đó.
"Sao mắt bị thâm nhiều vậy?"
"Anh không biết ngồi chỉnh bản thảo cũng làm tổn thương thị lực sao?"
"Mắt quầng thâm rất nghiêm trọng, em ngủ không ngon à?"
Tổ Dĩnh run sợ, trừng anh một cái. Miệng anh nhếch lên thành nụ cười, vẻ mặt có chút đắc ý, từ vẻ mặt của anh Tổ Dĩnh ý thức được mình rất yếu thế, có chút chật vật.
Đúng, nhìn qua sẽ thấy cô thật thê thảm. Đúng, cô ăn không ngon ngủ không yên. Đúng, trong đầu cô rất muốn chối cãi về nguyên nhân gây nên tình trạng bây giờ của cô, nhưng trong lòng đã quá rõ ràng, cô tiều tụy như vậy cũng là tại gã đáng ghét trước mặt. Thế mà bây giờ anh ta lại có thể vui vẻ, kiêu ngạo rồi sao?
"Cầm lấy!" Đem cơ nước quang cho anh, Tổ Dĩnh xoay người rời đi.
Sài Trọng Sâm giữ tay cô lại, dễ dàng kéo cô trở về, khiến cô ngã vào ngực anh.
"Giúp anh một việc." Anh nói.
"Sao?"
"Cầm lấy." Sài Trọng Sâm lại ấn cơ nước quang vào tay cô, Tổ Dĩnh đành phải giữ lấy.
"Làm gì?" Cô tức giận.
Sài Trọng Sâm kéo cô vào trong lòng, ôm chặt. Cô vội vàng giữ lấy chậu cơ nước quang, sợ làm rơi nó, mà Sài Trọng Sâm thì lại đang ôm chặt cô, chặt đến mức cô cảm giác không thể thở nổi. Qua làn áo, cô có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim anh.
Nghe thấy tiếng anh thì thầm bên tai: "Anh nhớ em quá." Giọng nói trầm thấp dịu dàng, có chút đau thương, khiến trong lòng cô cũng cảm thấy chua chát.
Anh cảm thấy thỏa mãn khi ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, chóp mũi cọ nhè nhẹ vào mái tóc suôn dài mềm mại của cô, khẽ thở dài, ảo não nói: "Em làm anh giận muốn phát điên được... Anh không biết phải làm thế nào với em nữa... Anh yêu em." Anh đầu hàng, những lời này, chính là lá cờ hàng của anh.
"Anh là đồ ngốc." Tổ Dĩnh cúi đầu, ánh mắt như có một màn sương phủ lên, nghẹn ngào nói.
"Em có biết chậu hoa này là gì không?" Anh áp mặt vào má cô, giọng nói dịu dàng vọng bên tai cô, còn có hơi thở ấm áp của anh làm tai cô nóng rực lên.
"Nó là cơ nước quang."
"Em giỏi lắm."
"Gì cơ?"
Sau đó, anh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt cô, cúi đầu xuống hôn cô, dường như đồng thời đánh tan nỗi lo âu trong lòng cô.
Tổ Dĩnh không phản kháng, trên thực tế, cũng không có tay để có thể đẩy anh ra. Đến lúc đầu óc có phản ứng lại thì đôi môi nóng bỏng ấy đã chiếm đóng môi cô mất rồi. Anh ôm chặt lấy cô, đầu lưỡi ngang ngược xâm nhập miệng cô, bá đạo cướp đoạt hơi thở của cô... Cô ngơ ngẩn, dạ dày căng thẳng, giống như có một ngọn lửa lớn cháy trong lòng.
Trong ánh trăng dịu dàng, Tổ Dĩnh ôm chặt cơ nước quang, đầu gối như nhũn ra. Sài Trọng Sâm giữ bả vai cô. Áp sát vào ngực mình, nhiệt tình hôn cô.
Tình cảm bị đè nén bao lâu trong lòng, bây giờ được dịp bộc phát. Mùi thơm của cơ nước quang, mùi thơm của từ vải áo ki-mô-nô, còn có thân thể ấm áp của anh khiến Tổ Dĩnh đột nhiên mơ màng.
Sài Trọng Sâm tham lam ngấu nghiến môi cô, cô vẫn cứ xinh đẹp như vậy. Mấy ngày liên tiếp nhớ nhung, dục vọng càng kích thích, tình cảm đối với cô không những không giảm mà càng kịch liệt, như thiêu đốt trái tim anh! Thậm chí anh có thể nghe thấy rõ trái tim mình đang đập loạn, thân thể cũng bởi vì cô mà nóng lên.
Làm sao anh có thể rời bỏ cô cơ chứ? Nữ thần của anh, có cô bên cạnh khiến anh thấy vui vẻ. Cô khiến anh nổi giận, nhưng lúc này đây, khi ôm cô