Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 134838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/838 lượt.
í nhớ và người dưới kia nói chuyện, không phải ngôn ngữ có thể nói hết, chỉ có thể để tâm linh hòa hợp
Nhưng mà nàng không đi ra, không biết có thế lực nào đó giữ nàng lại, làm cho nàng đứng ỏ một bên yên lặng, chăm chú nhìn bức họa đang trước mặt này.
Thật lâu sau, Hạ Vũ Tuyên mới chậm rãi đứng lên, cả người bỗng nhiên nghiêng ngả một chút, có thể là do huyết áp thấp, cũng có thể quá kích động trong lòng, , làm cho hắn ngay cả khí lực đều không có.
Nàng không chút nghĩ ngợi, liền tiến lên, giữ cánh tay hắn, cho hắn tựa vào bên vài mình, cho dù hắn so với nàng cao lớn nhiều, nhưng vào giây phút này nàng tin tưởng hắn cần nàng.
Hạ Vũ Tuyên vẫn chưa cự tuyệt chuyện nàng tiến đến gần, trái lại, hắn giống người bệnh suy yếu, nàng là chổ dựa duy nhất, hai người có điểm khó khăn vì nàng phải giữ người to lớn tiêu sái này
“ Ông có khỏe không? “ Nàng lấy ra khăn tay, nhẹ nhàng lau trên trán hắn mồ hôi lạnh, xem sắc mặt tái nhợt, giống lúc người ta té xỉu.
Hắn nhắm hai mắt, tiếp tục hít sâu, cảm giác được tay nàng nhỏ bẻ đụng vào, vốn là hắn không cho ai đụng vào hắn, lúc này lại vô lực cũng ko muốn tránh đi.
Sau đó, hắn khôi phục tinh thần, mở mắt tựa sương mù, nhìn thái độ nàng quan tâm, ngửi được mùi hoa lài phát ra – nháy mắt giới tuyến phòng hộ bị hòa tan, hắn đã quên chính mình là chán ghét người đến gần.
“Choáng váng đầu sao? Tôi giúp ông mát xa một chút được không?”
Nhìn hắn im lặng không nói lời nào, nàng hiểu như ngầm đồng ý, cố lấy dũng khí, hai tay theo cái trán của hắn, cổ đến bả vai, thi lấy nhẹ nhàng chậm chạp ấn ấn, làm cho hắn trầm tĩnh lại.
Nhớ rõ trước đây, nhóm nữ tu sĩ chính là như vậy trấn an nàng, lúc nàng nằm thấy ác mộng, có thể bình tĩnh trở lại, không biết đối với hắn có tác dung không?
Hắn cứng ngắc một lát, dù sao chưa bao giờ có người đối xử với hắn như thế, có lẽ nơi này là nghĩa địa khá trầm tĩnh, có lẽ đây là không khí kỳ diệu, hắn không có kháng cự, yên lặng chịu đựng một lát, không bao lâu, hắn phát hiện cũng không khó chịu, tương phản, còn thoải mái.
“ Như vậy có thể chứ?” bởi vì cơ thế hắn gồng lên, nàng phải dùng lực nhiều hơn.
Hắn không gật đầu cũng không lắc đầu, chính là dùng đôi tròng mắt nhìn nàng, giống như con thú bị thương, yên lặng không nói gì, chỉ có ánh mắt có thể nói.
Nàng bị hắn nhìn làm đỏ mặt, cúi xuống ánh mắt tiếp tục thay hắn mát xa, cảm giác hắn hô hấp chậm rãi bằng phẳng, thân thể cũng không còn cứng ngắc.
“ Tôi đưa ông về nhà đi!” Nàng nhìn tình huống này của hắn không nên quay lại làm việc, hẳn là nên nghỉ ngơi
Hắn không có ý kiến, nàng rời khỏi người hắn, chậm rãi đi đến bên cạnh xe, trước khi đi, hắn lại nhìn này phiến rừng cây, liếc mắt một cái, không nói gì như nói lời từ biệt .
Ông ngoại bà ngoại, con tin tưởng các người đang hạnh phúc, trước kia con không kịp nói lời nào, hiện tại các người đều nghe được sao?
………………….
“ Hạ tiến sĩ, giường chuẩn bị xong rồi, mau nằm xuống” vừa đi vào nhà, La Phù giống như con quay thẳng đảo quanh, thay Hạ Vũ Tuyên chuẩn bị giường, dìu hắn nằm xuống, tẩm khăn lông ướt đắp trán hắn, pha chén trà sâm nhìn hắn uống
Kỳ thật Hạ Vũ Tuyên đã cảm thấy tốt hơn nhiều, nhưng vẻ mặt nàng lo lắng, làm cho hắn không khỏi tò mò, nếu hắn lại bị bệnh chết đi? Nàng có hay không vì hắn sẽ khóc? Người con gái này chỉ là trợ lý, sao lại phải quan tâm hắn?
Trong mắt nàng đầy lo âu, sắc mặt hắn tái nhợt, nàng ôn nhu khuyên nhủ “ Nhắm mắt lại, trước ngủ một chút”
“ Ta không nghĩ sẽ ngủ, thời gian bình thường ngủ còn chưa đến” Hắn không có thói quen phá vỡ thói quen của mình
“ Kia….” nàng cũng không biết chính mình thế nào mà cân nhắc chút, bỗng nhiên thốt ra “ Ông có tâm sự sao?”
Hắn lấy vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng, nữ nhân này hồ ngôn loạn ngữ cái gì? Hắn cùng nàng có cái gì tán gẫu? Trên thực tế hắn cùng bất luận kẻ nào đều không có. Hắn là tòa thành đề phòng rất nghiêm, từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, hắn đã mất đi năng lực nói chuyện, cho dù là ông bà ngoại cũng chỉ có thể yêu thương hắn, nhưng không có cách nào khác chính là hiểu được hắn.
“ Ông bà ngoại của ông chắc là có tình cảm tốt lắm?” nàng nghĩ là mình như bác sĩ tâm lý, cùng bệnh nhân nói chuyện, những chuyện đau xót, để cho họ có thể nhẹ nhõm, nhưng thực sự đơn giản như vậy sao?
Hắn hơi chút trợn to mắt, nàng có thể nào hỏi hắn vấn đề này? Nhất là thấy hắn phản ứng sau đó, nàng không biết đây là chuyện lôi vấn đề đau lòng ra sao?
“ Thật xin lỗi, tôi đã nói nhiều” Nàng rốt cuộc đang làm cái gì? Nàng nghĩ là muốn cho bản thân mình cái tát, nàng còn đang lấy muối xát miệng vết thương hắn!
Những lời nói ấy, , hắn bỗng nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, những chuyện quá lâu được trở về, hắn thường nằm ở trên hành lang, cái gì cũng không làm, chợt nghe gió thổi trúc diệp, thiền minh điểu kêu, làm cho phiền não hóa thành mây trắng bay đi, trời xanh rộng lớn đều có thể ôm.
La Phù đang muốn lặng lẽ rời đi, hắn lại lúc này đã mở miệng.”Ta trước đây sẽ không nói, còn có chướng ngại…… Bác sĩ nói ta là tự kỷ, cũ