Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.
i tuyết đọng trên đó, cho Mạc Hi ngồi trước, bản thân liền tùy ý ngồi bên cạnh nàng.
Đúng vào lúc cuối ngày, mặt trời chiều mùa đông giống như một quả cầu lửa sắp tắt nhưng chưa tắt, phủ một lớp ánh vàng mỏng nhạt trên người bọn họ. Khiến gương mặt hai người đều trở nên bừng sáng, ngũ quan vốn có đường nét khắc sâu của Mộc Phong Đình cũng nhu hòa không ít.
Hắn giống như làm ảo thuật lấy ra một đĩa mơ, một bình nấu rượu.
Lò lửa rất nhanh liền cháy đỏ rực.
Đợi mở rượu ra, hắn cẩn thận lọc đi những vụn mơ nổi trong bình rượu, rót ra chung sứ trắng, đưa cho Mạc Hi.
Rượu trong suốt vàng óng ánh pha chút xanh ngọc, tản ra mùi thuốc nhàn nhạt riêng biệt, vào miệng ngọt dài hơi đắng, dư âm vô cùng.
Mạc Hi khen: "Trúc Diệp Thanh này hương thuần như thế, cũng là tự huynh nhưỡng sao?"
Mộc Phong Đình cười nói: "Đã biết cô rất biết hàng. Người bình thường, ta còn luyến tiếc đem ra." Hắn tự châm một ly, chậm rãi uống một ngụm, nói tiếp: "Rượu này có tác dụng điều hòa vị, giúp tiêu hóa, đúng lúc cô vừa dùng cơm xong. Rượu có thêm thuốc, xuyên gân vào xương, đối với các bệnh về xương đều có hiệu quả trị liệu nhất định."
Mạc Hi thầm nghĩ: nhìn không ra hắn còn rất cẩn thận, biết được vai trái của ta vì một lần làm nhiệm vụ bị thương mà lưu lại di chứng.
Khi ráng đỏ ở phía tây từ từ chìm, Mộc Phong Đình bắt đầu kể chuyện xưa.
Mà nữ nhân vật chính của chuyện xưa này vừa vặn có tên là Đường Tâm.
"Nếu ta đoán không lầm, mẫu thân của Đường Nghi chính là Đường Tâm ngày xưa nổi danh một thời. Tương truyền Đường Tâm vốn không phải huyết mạch dòng chính của Đường Môn, nhưng bởi vì từ nhỏ bà đã có thiên phú trong việc chế độc, dần dần được toàn bộ Đường Môn coi trọng. Sau khi bà trăm tuổi, bài vị của bà được đưa vào từ đường Đường Môn nơi những người đức cao vọng trọng mới có tư cách vào, được đệ tử Đường Môn nhiều thế hệ cung phụng. Hơn nữa bởi vì bà là mỹ nhân hiếm có trong chốn võ lâm, lại thường mặc màu rực rỡ, dựa vào một tay độc thuật xuất thần nhập hóa một mình đi lại trên giang hồ, dần dà liền được danh hiệu \'Độc Tiên Tử\'."
Trong lúc nhất thời Mạc Hi nghe đến xuất thần, bất tri bất giác chung rượu trong tay cũng để lâu chưa uống mà lạnh. Vừa muốn nâng chén đến bên môi, Mộc Phong Đình đã dùng một chiêu thức cổ quái đoạt đi, miệng nói: "Ngày tuyết uống rượu lạnh có hại cho dạ dày."
Mạc Hi thấy hắn ra tay cổ quái, nhất thời nổi hứng, cổ tay trái nhẹ lật xuống, khó khăn né qua. Hai người huynh tới ta đi, đều chỉ dùng một tay đối chiêu, thân thể lại không chút di động. Qua mười hiệp, Mạc Hi ngừng tay, cười nói: "Ta thua."
Mộc Phong Đình cười nói: "Chung còn trong tay cô, như thế nào liền nhận thua?"
Mạc Hi nói: "Rượu vung vãi, đằng nào cũng không uống được. Còn không phải là thua sao."
Mộc Phong Đình thấy nàng mặt mày cong cong, khen: "Hiếm có cô gái nào tùy tính rộng rãi như cô vậy."
Ai ngờ Mạc Hi tay trái duỗi ra, nói: "Ai nói. Ta keo kiệt nhất. Huynh làm đổ rượu của ta, còn không mau rót đầy."
Mộc Phong Đình cười nói: "Được, cái này đền cho cô. Đầu năm nay mời khách đều lỗ."
Mạc Hi cười tiếp nhận, thẳng uống lên non nửa chén, cảm thấy trong ruột ấm không ít, liền thúc giục Mộc Phong Đình kể tiếp.
"Năm Đường Tâm mười tám tuổi quen với đệ tử Thục Sơn Mạnh Đào, liền rời khỏi Đường Môn, phu xướng phụ tùy, cùng ông ấy lưu lạc thiên nhai. Nghe nói cả đời chưa về lại Đường Môn. Nhưng hai vợ chồng bà đúng là ứng với câu tình thâm không thọ, Đường Tâm hai mươi tám tuổi đã ngọc nát hương nan, không quá hai năm Mạnh Đào cũng vì thương tâm quá độ mà cùng bà xuống dưới."
Mạc Hi nói: "Xong?" Thầm nghĩ: chuyện này càng ngày càng cổ quái, Đường Tâm nếu cả đời chưa từng về Đường Môn, vì sao Đường Nghi lại họ Đường, vả lại chôn tại Đường Môn.
Mộc Phong Đình hai tay mở ra, ra vẻ vô tội, nói: "Xong rồi."
Mạc Hi hồ nghi nhìn vẻ mặt cười ma mãnh của hắn, nói: "Mới không tin huynh, nói nhanh đi." Thầm nghĩ: cũng không tin tên nhóc này có thể sửa thành phong cách ngắn gọn.
Mộc Phong Đình không chọc nàng nữa, tiếp tục nói: "\'Độc Tiên Tử\' Đường Tâm quy ẩn giang hồ, mọi người không khỏi thở dài một phen mỹ nhân cũng giống liệt mã, vô luận bất tuân bao nhiêu, cuối cùng cũng sẽ gặp một anh hùng làm cho nàng cam tâm tình nguyện đi theo. Ai ngờ qua không lâu, trên giang hồ lại nổi lên một mỹ nhân khác. Tục truyền vị mỹ nhân này giơ tay nhấc chân đều có ba phần tương tự Đường Tâm, vả lại cũng giỏi dùng độc. Duy nhất không giống là, nàng hết sức phong lưu, có vô số trai lơ, lại không ai biết lai lịch cùng tên của nàng, nhân sĩ giang hồ liền đặt cho nàng danh hiệu \'Phấn La Sát\'." Ngừng một chút, Mộc Phong Đình lại nói: "Có câu một nước không có hai vua. Sau lại, vị \'Phấn La Sát\' này trăm phương nghìn kế muốn tìm Đường Tâm để so sánh. Thật đúng là bị nàng tìm được. Chẳng qua Đường Tâm từ khi gả cho Mạnh Đào liền tập võ công phái Thục Sơn, đương nhiên so với \'Phấn La Sát\' mạnh hơn không chỉ một chút, sau khi \'Phấn La Sát\' bị Đường Tâm đả thương liền không gượng dậy nổi, biệt tích