XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.

nghĩ: Đường Hoan a Đường Hoan, hoa đào của huynh như thế nào người người đều lợi hại như thế, tuy rằng một ẩn nhẫn một hỏa bạo, phong cách dị thường khác xa, nhưng lực sát thương đều mạnh mẽ như nhau. Hải điêu a hải điêu, chủ tử ngươi hiện tại cũng hưởng thụ đãi ngộ như ngươi đây, được Phích Lịch Đạn hầu hạ. Mới vừa nghĩ như vậy, thân hình nhanh chóng lướt về phía trước. Ai ngờ thanh âm kia lại không đuổi theo nàng, phía sau cũng không có tiếng ném bom. Mạc Hi không khỏi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bàn tay trắng nõn thon nhỏ của Âu Dương Cẩn giơ cao một quả Phích Lịch Lôi Hỏa Đạn, cánh tay trái lộ ra một đoạn như ngó sen, bày ra dáng vẻ như Đổng Tồn Thụy, vẻ mặt lã chã chực khóc, bi thanh nói: "Ngươi đáp ứng ta từ nay về sau không quấn lấy Đường ca ca, nếu không ta sẽ chết trước mặt ngươi!"
Mạc Hi nhất thời thân hình cứng đờ, trong lòng lạnh lẽo: cô nương này đầu óc chập mạch hay sao, lấy mình ra uy hiếp cũng phải nhìn xem trong mắt người khác mạng mình có đáng giá hay không, trấn áp được hay không chứ.
Tuy rằng trước kia chưa bao giờ có kinh nghiệm xử lý loại chuyện này, nhưng y theo phong cách trước giờ của Mạc Hi, đối mặt loại chuyện này nàng chỉ có một loại phản ứng: mặc kệ cô ta đi tìm chết. Chỉ là lần này nàng lại không thể. Đường Hoan đối với Âu Dương tỷ muội rõ ràng có điều kiêng kị, nếu Âu Dương Cẩn ở Đường Môn có sơ xuất gì, chắc chắn sẽ ảnh hưởng sự hợp tác giữa Đường Môn và Phích Lịch Đường, nàng không thể ăn không trả tiền còn hủy đi bàn ăn của y sư chẩn trị cho mình.
Mắt thấy ngòi nổ của Lôi Hỏa Đạn càng đốt càng ngắn, trong phút chốc sẽ bị dẫn nổ, trong lòng Mạc Hi vừa than thở vừa hối hả nhảy về, đùi phải đá nghiêng, muốn đá bay Lôi Hỏa Đạn.
Không ngờ, trong giây lát Mạc Hi đến gần, tay phải giấu trong tay áo của Âu Dương Cẩn đột nhiên vung lên, hung hăng đâm tới nàng.
Mạc Hi cũng không thối lui, mà vươn tay trái nhanh chóng đón lấy đoản kiếm, đùi phải vẫn bảo trì tư thế đá ngang.
Ai ngờ trong nháy mắt lại sinh biến hóa, lưỡi đoản kiếm kia vươn ra bên ngoài, so với ban đầu dài hơn nửa tấc. Lưỡi dao khó khăn xẹt qua hổ khẩu tay trái của Mạc Hi, vài giọt máu lập tức bắn ra.
Mạc Hi thầm nghĩ mình khinh địch. Nếu nàng đoán không sai, động tác của đối phương liền mạch lưu loát, chắc chắn diễn luyện không dưới vài lần. Mà ngay từ đầu một kiếm Âu Dương Cẩn từ sau lưng đâm tới kia là cố ý thả chậm tốc độ, lại giấu đi vài phần kình lực chân thật, khiến nàng lần thứ hai dưới tình thế cấp bách phán đoán sai lầm.
Nói như thế, Lôi Hỏa Đạn chỉ sợ cũng không phải thật.
Quả nhiên, Phích Lịch Lôi Hỏa Đạn kia bị đá ra xa, rơi xuống trên đất, lại không có nổ, là đạn điếc!
Âu Dương Cẩn bỗng nhiên thu lệ, vẻ mặt ý cười nhìn nàng.






Chủ động bị động
Mạc Hi nghĩ lại liền sáng tỏ, hờ hững nói: "Đoản kiếm có độc?" Đối phương dùng trăm phương ngàn kế như thế, tuyệt không chỉ muốn khiến nàng rơi vài giọt máu liền bỏ qua như vậy.
Âu Dương Cẩn vô tội nháy mắt mấy cái, cười nói: "Ta cái gì cũng không biết. Đoản kiếm là Huệ tỷ tỷ cho. Biện pháp cũng là tỷ ấy ra." Ngừng một chút, nàng ta lại nói: "Ngươi đừng nghĩ cáo trạng với Đường ca ca, vết thương nhỏ như vậy sẽ không chuyện bé xé ra to chứ. Nếu ngươi thức thời, bổn tiểu thư nói không chừng sẽ mở lòng từ bi, đến hỏi Huệ tỷ tỷ đoản kiếm này có phải từng gia công qua hay không." Dứt lời, nàng ta cũng không quay đầu lại đi mất.
Mạc Hi nhìn bóng dáng cô ta ngược lại mỉm cười, nghĩ rằng: cô nương này thật ra cũng thú vị.
Hôm sau. Mạc Hi vẫn như trước cùng Đường Hoan ở cạnh Lăng Ba Trì luyện công.
Đường Hoan một đường nắm tay nàng đi, ngón cái tay phải không tự giác nhẹ nhàng vuốt phẳng vết sẹo ở lòng bàn tay nàng, hận không thể xóa đi vết sẹo kia.
Mạc Hi cảm thấy lòng bàn tay bị hắn vuốt ngứa, vài lần muốn rút tay về, lại đều bị hắn cầm thật chặt, chỉ đành từ bỏ.
Hai người một đường nắm tay, yên lặng không nói gì.
Mãi cho đến Thanh Huy Các, Đường Hoan mới buông nàng ra, phân phó tiểu nha đầu đi tìm Lục Vân đến.
Đợi tiểu nha đầu đi, Đường Hoan xoay người nhẹ giọng nói với Mạc Hi: "Nàng nha, vẫn không biết thương tiếc bản thân như thế. Vết thương này mới có, lúc nãy lại ngâm nước, rất dễ sinh mủ. Nếu ta không thấy, có phải nàng sẽ không trị hay không." Ngừng một chút, hắn mới nói: "Nàng võ công tốt, nhưng cũng không thể thường mặc quần áo ướt. Lát nữa nước ấm đến hãy để Lục Vân hầu hạ, mấy ngày nay tay không thể lại ngâm nước, biết không? Chờ thay đổi xiêm y sạch sẽ, ta lại thay nàng bó thuốc."
Thấy Mạc Hi ngoan ngoãn gật đầu, Đường Hoan mới lộ ra vẻ tươi cười.
Chỉ chốc lát Lục Vân liền đến, thấy vết sẹo trên tay Mạc Hi, nghe ngọn nguồn mọi chuyện, lập tức tự trách nói: "Đều do Lục Vân không tốt, hôm qua không gác đêm cho cô nương, mới khiến cô nương bị thương." Ngừng một chút, nàng mới oán hận nói: "Âu Dương cô nương kia tuổi còn nhỏ tại sao lại ác độc như thế. Tôi vốn nghĩ rằng cô ta chỉ là điêu ngoa một chút, cho nên mới không phòng bị.