Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
cỏ cứu mạng là Đường Hoan này.
Ngày đêm kiêm trình
Đường Hoan nhìn cô gái trước mắt một thân áo vải màu xám, dựa vào thân cây, hào sảng ngồi dưới tán lá vàng, ánh chiều nhàn nhạt chiếu vào người nàng, tóc nhiễm bụi buông xuống một bên, che nửa khuôn mặt trầm tĩnh.
Dọc đường đi ăn gió nằm sương, ngày đêm kiêm trình, nàng không hề oán giận. Khi cần ăn vô luận là chim thú hay cơm canh đạm bạc đều không chút qua loa, khi ngủ cho dù ở rừng sâu núi thẳm cũng tùy ý chọn cây làm giường bình thản chịu đựng gian khổ. Đi đường như thế, bản thân hắn cũng thấy mệt mỏi, mà nàng lại không tỏ chút mỏi mệt, hơn nữa giờ mẹo mỗi ngày còn rời khỏi mọi người tự đi luyện kiếm. Một đội hai mươi người này đều là cao thủ đứng đầu dưới tay hắn, cước trình tất nhiên là cực nhanh, mà nàng lại có thể đuổi theo kịp. Nhìn ra được thể lực của nàng rất dồi dào. Nhưng từ khi rời khỏi Kim Lăng nàng liền cực ít nói chuyện, lại chưa bao giờ hỏi qua hắn định làm gì, cũng chưa bao giờ nhắc một câu nửa chữ về thuốc giải.
Mạo hiểm lớn nhất trong việc này chính là năm trăm thân kỵ vệ Đường Quân phái ra. Tùy tùng ít cố nhiên có thể di chuyển nhanh chóng, trong hoàn cảnh xấu cũng tuyệt đối là vết thương trí mạng. Nhưng ngược lại, một nhóm hai mươi hai người chỉ cần một đường ẩn giấu hành tung, lao qua vòng sát khí của năm trăm thiết kỵ kia cũng không khó. Chẳng qua mỗi lần có gió thổi cỏ lay, nàng đều là người đầu tiên nhận ra. Năm ngày trước, năm trăm người kia ở xa mười dặm có hơn, nàng là người đầu tiên dùng cách áp tai nghe tiếng. Phải trải qua loại huấn luyện khắc nghiệt đến mức nào mới có thể ứng biến nhanh như vậy, phản truy tung (theo dõi ngược: đây là một kĩ năng theo dõi lại người đang theo dõi mình, ngày nay, trong trường cảnh sát có dạy kĩ năng này) thành bản năng, dung nhập xương cốt...
Mạc Hi biết Đường Hoan đang đánh giá nàng, cũng không mở mắt, thả lỏng cơ bắp toàn thân, điều chỉnh hô hấp của mình đến trạng thái ôn hòa nhất, đây là biện pháp điều trị nội tức không cần ngồi xuống mà gần đây nàng mới ngộ ra: đem bản thân hòa vào hoàn cảnh xung quanh, dùng cách thức tĩnh lặng thuận theo tự nhiên làm nhạt cảm giác tồn tại, cứ như thế, quá trình nội tức chầm chậm tăng lên cũng là quá trình từng chút một khôi phục thể lực.
Mọi người chào hỏi đã xong, liền theo Đường Đức vào trong thành. Một đường đi tới, ngoại thành coi như trải qua một hồi tai kiếp, chỉ còn tàn dư của vách tường sụp đổ là có thể nhìn ra sự phồn thịnh ngày xưa. Cách đó không xa là một khoảng gạch vàng nền móng của đài cao, cô độc yên tĩnh nằm dưới ánh chiều tà. Đường Hoan không khỏi cảm khái vạn phần, chớp mắt cũng vui vẻ trở lại, nói với Mạc Hi: "Nơi này liền dựa theo đề nghị của cô nương, xây dựng Phi Bộc Trùng đài."
Mạc Hi gật gật đầu, nghĩ rằng: trước kia bất quá là vì nhiệm vụ, bịa chuyện ngươi cũng tin. Nay cũng không có tiền công thiết kế, phí tâm tư để làm gì. Giải độc, nhanh rút.
Đường Hoan thấy nàng không chút hứng thú, nhất thời yên lặng không nói gì.
Như thế đi tiếp một lúc, dần nghe thấy tiếng nước cuồn cuộn.
Diêu hà trước mắt trong như ngọc, rộng như sông, sóng bạc chìm nổi, vỗ không ngừng.
Ngồi giữa cỏ lau rậm rạp bên bờ là một người đầu đội đấu lạp mặc áo tơi, giống ngư ông, nhưng không thấy rõ mặt.
Đường Đức bước ra lấy một khối ngọc bài khắc hoa lan hai tay dâng lên, thái độ cực kì khiêm cung. Người này không nói một lời, đứng dậy, một tay nắm bè trúc dưới chân, tùy ý ném vào giữa sông. Thì ra là người chèo đò qua bên kia bờ. Đường Hoan dẫn đầu, đoàn người lần lượt phi thân, đi lên bè trúc. Người chèo đò kia rất giỏi, chở người vượt sông trong sóng to gió lớn, như đang dạo chơi trên sân vắng, điêu luyện.
Mạc Hi thấy xem thế đã đủ rồi. Người này công phu cao, bình sinh ít thấy!
Chỉ qua thời gian một chén trà nhỏ, mọi người đã đến bờ bên kia, người chèo đò quơ lấy sào trúc, cũng không quay đầu lại đi mất.
Đoàn người vào nội thành.
Đường Hoan vốn nhìn thấy Mạc Hi hiện lên vẻ thán phục tò mò, chỉ chờ nàng tới hỏi người này là ai, cũng có thể đánh vỡ cục diện bế tắc, không ngờ Mạc Hi lại xoay người hỏi Đường Đức: "Đức công có biết người này là ai không?" ( Bạn nhỏ Đường à, cậu tính sai rồi: Đường Đức mới là người đưa ra ngọc bài kia, không hỏi ông ấy còn hỏi ai... )
Đường Đức đã sớm thu vẻ mặt hai người vào trong mắt, cúi đầu che giấu ý cười nơi đáy mắt, nghiêm nghị nói: "Lão nô chỉ biết người này là bạn thân lúc sinh tiền của Tuyệt chưởng môn. Từ khi chưởng môn mất liền ở đây ngày ngày chèo bè. Chỉ là người này công phu cực kỳ cao, không ai có thể bức bách hắn, chỉ chấp nhận ấn tín riêng của chưởng môn. Vả lại mấy năm qua hắn chỉ mở miệng một lần, chính là nói với tứ thiếu." Ngừng lại, không nói tiếp.
Đường Hoan nhìn Mạc Hi, đã thấy nàng ngẩng đầu vẻ mặt kinh ngạc thán phục nhìn lầu quỳnh điện ngọc trước mắt, vẻ mặt tầm thường không chút nổi bật tăng thêm một phần sinh động rực rỡ. Không biết vì sao, chút ấm ức vừa mới dâng lên trong