Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

/b>
Đường Hoan ra lệnh thị nữ dọn những lư hương còn lại, liền dẫn Mạc Hi vào phòng ngủ của hắn nằm.
Đập vào mắt trước tiên chính là thất bảo cùng giường điền ngọc. Tua móc màn làm bằng gấm Tứ Xuyên, bốn góc thiết kim phượng, ngậm dây kết ngũ sắc, trước giường treo đèn ngọc cửu chuyển linh lung, chuỗi ngọc, hai bên giường có một cặp lư hương ngọc chạm khắc phong lan. Trần nhà khắc Long Phượng Trình Tường, Phúc Thọ Song Toàn các loại hoa văn truyền thống.
Thất bảo cùng giường điền ngọc này, trong phòng ngủ theo phong cách cổ xưa càng có vẻ tinh xảo xa hoa hơn.
Mạc Hi vốn tưởng rằng giường này cùng giường hàn ngọc trong (Thần Điêu đại hiệp của Kim Dung) không khác gì lắm, không nghĩ nằm trên đó chẳng những không thấy hàn khí bức người, ngược lại như nước ấm quanh người, thật là thoải mái. Nàng vốn tưởng rằng một khi mất đi võ công không khỏi lo âu sợ hãi rất khó ngủ yên, không nghĩ đến rất nhanh liền buồn ngủ, trong lúc mông lung nghe được Đường Hoan ở cách bình phong ho nhẹ hai tiếng.
Sau khi đọc xong Mạc Hi liền trả hai quyển sách này về chỗ cũ. Chờ Đường Hoan trở về cùng dùng cơm.
Cơm chiều tỉ lệ một rau một thịt (tức là trong một món ăn có cả rau cải và thịt, hải sản): vịt nấu rượu quế hoa, nghêu hấp rượu sữa, tôm khô xào mướp, bí đỏ chiên với lòng đỏ trứng muối, đầu sư tử hấp cải xanh.
Đường Hoan thấy Mạc Hi gắp một cái đầu sư tử (thịt bằm ướp gia vị bao quanh trứng cút hấp), không khỏi nhớ tới điển cố cá viên (xem lại chương 26), đũa trên tay liền chậm lại. Mạc Hi thấy vẻ mặt hắn, trên mặt liền hiện vẻ trêu chọc, nói: "Yên tâm, lần trước chỉ là ngoài ý muốn." Vừa dứt lời, đầu sư tử kia liền vững vàng rơi vào chén bạch ngọc của Đường Hoan. Mạc Hi lại nói: "Mượn hoa hiến phật. Cám ơn huynh đối với ta chiếu cố nhiều." Đường Hoan gắp lên yên lặng ăn, cũng không nói lời nào.
"Ta có một chuyện không rõ, diêu hà phân cách trong ngoài hai thành, nối giữa nó chắc có cầu nổi hay thứ gì đó tương tự chứ." Có câu vô sự mà ân cần, không phải gian cũng là trộm, cổ nhân thật không lừa người.
"Phải. Nội thành quả thật có cơ quan khi khởi động có thể dùng xích sắt làm cầu nổi. Lúc chúng ta chạy vội về là vì thế cục chưa định, không thích hợp gây động tĩnh quá lớn, nên không dùng tới."
Mạc Hi lại hiếu kỳ nói: "Người cầm lái kia là loại người nào? Công phu cao như thế."
"Ta cũng không rõ lắm. Có lẽ là bạn cũ của phụ thân. Phụ thân trước khi mất đem ngọc bài giao cho ta, bảo ta lúc không tiện sử dụng cầu nổi liền đi tìm người này, đưa ngọc bài, sẽ có thể giúp ta qua sông."
"Lần trước Đức công nói hắn đã nói chuyện với huynh?"
"Người này thật là cổ quái, ngày thường không nói gì cả, ngày đó lúc mới gặp cũng chỉ nói một câu ‘thật giống’."
Mạc Hi gắp một miếng mướp, thuận miệng hỏi: "Còn nhớ rõ cha nương huynh dung mạo thế nào không? Huynh giống ai nhiều hơn?"
"Hoan lúc đó tuổi còn nhỏ, dung mạo phụ thân không nhớ rõ lắm, mẫu thân cũng hoàn toàn không có ấn tượng." Ngừng một chút lại nói: "Cô nương thì sao? Thứ Hoan mạo muội, song thân cô nương còn hay mất?"
Mạc Hi lắc đầu nói: "Ta thuở nhỏ đã là cô nhi." Khi Mạc Hi xuyên qua thân thể này chỉ mới bốn tuổi, gãy hai xương sườn, người gầy trơ xương vết thương chồng chất, thân thể vô cùng yếu ớt. Chủ nhân thân thể vốn đã bị đám trẻ ăn xin xúm lại đánh chết.
Đường Hoan nghĩ: ta ngay từ nhỏ cơ khổ, nhưng chung quy từng có cha mẹ yêu thương, nàng ngay cả song thân mình là ai cũng không biết. Nghĩ như thế, nhất thời liền không nói lời nào.
Ăn cơm xong. Đường Hoan từ trong lòng lấy ra một hộp thủy tinh nhỏ khắc hoa thược dược, đưa cho Mạc Hi, nói: "Ngâm nước lâu làn da sẽ bị khô, thứ này bôi trên người, có thể giảm bớt một chút." Nói vừa nhỏ lại nhanh, cũng không nhìn nàng.
Mạc Hi ngạc nhiên nói: "Đây là tự huynh chế? Hay là lúc trước huynh ngâm thuốc hay dùng thứ này?"
Nàng nhận lấy mở ra ngửi, chất cao trong suốt lóng lánh, có mùi thoang thoảng của hoa sơn chi. Không khỏi nhớ tới tiết mục Giả Bảo Ngọc chế son, cười hi hi nói: "Huynh biết làm thứ này, vậy có thể chế son hay không?"
Đường Hoan có ý tốt đem tặng, Mạc Hi tự thấy không nên từ chối, chỉ là trên người một thích khách không thể có thứ gì để nhận dạng, nhất là mùi hương. Nàng không phải Sở Hương Soái (Sở Lưu Hương - nhân vật chính trong Sở Lưu Hương hệ liệt của Cổ Long. Một đạo soái đẹp trai, đào hoa, phong lưu, trọng tính nghĩa, sành ăn) đạp nguyệt lưu hương. Tất cả việc làm của nàng lại càng không phải vì nổi danh giang hồ, chỉ vì sống sót.
"Son? Không phải cô nương không dùng son giấy sao. Sao lại hỏi thế?" Nào biết Đường Hoan lại tưởng thật.
Mạc Hi lại cười hì hì, nói: "Tùy tiện hỏi thôi. Không phải thật đâu."
Xích hà như yên.
(Tên chương “Xích hà như yên” có nghĩa là dòng sông đỏ như khói.)
Mạc Hi theo thường lệ nằm nghiêng đọc sách.
- "Chuyên Chư dâng cá đâm vua Liêu (vua nhà Ngô, nên còn gọi là Ngô vương Liêu)".
Tương truyền Chuyên Chư người này bộ dạng mắt sâu miệng lớn, lưng hùm vai gấu, o