Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích

Thích

Tác giả: Cảnh Hành

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/913 lượt.

ấy môi cô lưu luyến.
Hồi lâu sau, hắn mới luyến tiếc buông tha cô, thay cô đắp lại chăn: “Ngoan ngoãn nằm yên, đừng để bị lạnh”.
“Vì sao?” Thích cắn môi nhìn hắn, đôi mắt vẫn đọng lại một chút thủy quang.
Lý Kiều đột nhiên cảm thấy có chút thất bại, hắn thật sự là đã xem nhẹ sự bướng bỉnh của cô, hắn đã làm ra tình trạng này, cô còn hỏi hắn vì sao? Cầu xin cô làm ơn đặt vào vị trí của hắn mà suy nghĩ chút đi, thử hỏi một người đàn ông sao có thể không có tâm lý tiềm ẩn, chẳng lẽ bắt hắn đối với một cô gái hắn coi như con gái từ nhỏ nói ra câu anh yêu em, hãy làm người phụ nữ của anh?
Hắn dù gì cũng sẽ cảm thấy xấu hổ được không? (Chết cười ^^)
Trong lúc giằng co điện thoại vang lên, hắn như gặp được vị cứu tinh ngay lập tức bắt máy, mới nghe xong mấy câu, vẻ mặt nhất thời biến đổi.
“Anh biết rồi, em thế nào, có bị thương không? Đứa nhỏ không có việc gì chứ?” Hắn nghiêng thân hỏi ra miệng, không chút để ý sắc mặt Thích nằm trên giường đã tái nhợt vài phần
“Anh hiện tại sẽ trở về, em chờ anh, trước đó không được hành động thiếu suy nghĩ”
Tắt điện thoại, hắn nhìn về phía Thích: “Tôi phải bay về Anh ngay lập tức”
Vẻ mặt hắn ngưng trọng mà phức tạp, nhu tình mật ý mới vừa rồi trong giây lát liền biến mất không còn, ngực Thích dâng lên một trận đau đớn, nhưng vẫn làm bộ như không có việc gì: “Là Tề Nhã xảy ra chuyện sao? Vậy ông đi đi”
Lý Kiều ánh mắt thâm trầm, chung quy vẫn chậm rãi gật đầu.
“Tôi tạm thời không có cách nào mang em trở về, tôi sẽ mời chuyên gia đến đây xem tay cho em”. Hắn nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, tâm rối rắm một chút.
“Được”. Thích gật đầu, dường như mềm nhẹ lạ thường, “Ông đi làm việc của ông là tốt rồi, tôi không sao”
Hai tay bên người nắm chặt, Lý Kiều nhịn không được cúi người, cô lại quay đầu đi, tránh thoát sự thân mật của hắn. Ngực đau xót, hắn đứng dậy, thanh âm khàn khàn mà khẩn thiết: “Cho dù phát sinh chuyện gì, em phải chờ tôi”.
Sau đó, hắn không chút do dự đi đến hướng cửa, thời điểm đẩy cửa ra, một cái ly đã hung hăng nện vào bức tường bên cạnh hắn, vỡ vụn.
“Kẻ lừa đảo!” Thích ức chế không được la lên, “Ông sẽ hối hận!”
Hắn nói, hắn không có kết hôn.
Hắn nói, đối với hắn, cô vĩnh viễn là người quan trọng nhất.
Hắn nhất định phải mang cô đi.
Nhưng là hắn lừa cô, một cuộc điện thoại đã đủ vạch trần toàn bộ lời dối trá.
Hắn vẫn không chút do dự để cô ở lại chỗ này, hắn lại một lần nữa bỏ lại cô.
Cô không nhìn thấy biểu tình của hắn khi đưa lưng về phía cô có bao nhiêu đau đớn cùng kháng cự, nhưng hắn một lời cũng không nói, cũng không quay đầu lại, đem thương tâm của cô quyết tuyệt nhốt lại phía sau cánh cửa.
Hối hận sao?
Hắn ngay từ lúc gặp cô lần đầu tiên đã bắt đầu hối hận.
Hắn tình nguyện, vì sinh mệnh hắn chưa bao giờ gặp được nhiều thứ tốt đẹp như vậy.
Lại tiếp cuộc gọi nữa, hắn có chút mệt mỏi : “Diệp Thính Phong thế nào?”
“Còn chưa biết”, ngữ khí Tề Nhã lo lắng nhìn thoáng qua ánh đèn phòng phẫu thuật, “Anh bên đó thế nào? Không nói cho Thích nghe liệu có ổn không?”
“Anh ấy ra quyết định, luôn có lý do của anh ấy”. Lý Kiều mày nhíu lại, “Hơn nữa Thích vẫn còn đang phát sốt, cô ấy căn bản không chịu nổi”






Buông tay 
“Chào”, Lý Kiều lên tiếng, ngồi vào sô pha cạnh cửa sổ, “Anh thế nào?”
“Không chết được”, Diệp Thính Phong đạm cười, “Nợ Tề Nhã một mạng, đều là do tôi sơ sẩy”.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Bùi Hạo hành việc tuy rằng nhẫn tâm, nhưng vẫn là một người cẩn thận, lần này chọc giận đến anh, thật sự không tài nào hiểu nổi”. Lý Kiều nhìn người đàn ông trấn tĩnh bình thản trước mắt, nói ra nghi vấn trong lòng.
“Diệt cỏ không diệt tận gốc, sẽ lưu mối họa”, Diệp Thính Phong cười lạnh, “Cậu còn nhớ Trì Phi không?”
“Thích chắc vẫn chưa biết lý do cậu quay về”.
“Đúng, cô ấy còn đang tức giận”. Nhắc tới cô, Lý Kiều bất đắc dĩ cười. “Kỳ thật cho dù là anh bị thương hay là chuyện gì khác, cô ấy cũng đủ kiên cường để đón nhận, không cho cô ấy trở về là sợ nguy hiểm đến cô ấy”.
Diệp Thính Phong mỉm cười nhìn hắn: “Cậu thật ra còn hiểu con bé hơn so với người làm cha như tôi”.
——– tôi đã quên mất thời điểm tôi được ngủ chung với mẹ là khi nào, tôi còn nhỏ đã phải ngủ một mình rồi, căn bản là không tranh nổi với ba tôi.
Lý Kiều nhớ tới trước đây khi hỏi cô vì sao lúc ngủ lại ôm hắn chặt như vậy, cô đã ai oán mà trả lời hắn.
Ngực đột nhiên dâng lên nhu tình, nhưng đau đớn cũng theo đó trỗi dậy ——- cô có còn giận hắn hay không, có một lần nữa thoát khỏi hắn hay không?
Rất nhiều vướng bận cùng lo lắng vây quanh trong lòng, lại không thể trở lại bên cạnh cô.
“Tôi lớn hơn mười tuổi so với cậu, sau này phải nhờ cậu chăm sóc cho con bé”, Diệp Thính Phong than nhẹ, “Bị thương thế này, lại phát hiện đã lâu rồi không có giấc ngủ sâu như vậy”.
Lý Kiều bỗng giật mình —— giọng nói của anh ấy, lại mang theo nét ủ rũ.
“Thời điểm còn đang hôn mê, tôi mơ thấy Lãnh Hoan”, Diệp Thính Phong ánh mắt


Teya Salat