XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.

Mặc đã tiến đến hôn cô. Nụ hôn này ngắn hơn lúc ban ngày, đầu lưỡi mềm mại lướt qua một vòng, chậm rãi rút ra ngoài, cả khuôn mặt Miêu Uyển đỏ bừng, trên đỉnh đầu bốc hơi nóng, ánh mắt như đang bị thiêu cháy.
"Anh đi đây." Trần Mặc cười nói.
Miêu Uyển gật đầu lung tung, quên luôn cả việc đưa tiễn.
Cửa chính kẽo kẹt mở ra, rồi bịch một tiếng khép lại, ngay lập tức Miêu Uyển vô lực ngã vào sô pha, trên TV đôi nam nữ đang vào lúc cao triều, vẻ mặt buồn rầu ảm đạm sát vào nhau, tiếng khóc nức nở phát ra: anh hãy nghe em giải thích. . . . . .
Miêu Uyển rất không phúc hậu cảm thấy hai người này diễn như đang ăn mừng vậy.






Ngày hôm sau, Miêu Uyển ôm bánh ngọt vào cửa hàng lấy lòng Mạt Mạt, đồng thời kể lại cuộc hẹn như mơ mà cô được trải qua. Mạt Mạt nghe xong cười không ngừng, nói cuối cùng thì mây mờ đã qua trăng lại tỏ, Miêu Uyển cười tít mắt .
Tả Tự Lâu bên cạnh mới khai trương năm ngoái, vì quán cà phê nhanh chóng sinh lời, cho nên ông chủ tuyển thêm một đầu bếp nhỏ đến trợ giúp. Một cậu nhóc hai mươi tuổi mới ra đời lăn lộn, tên là Mễ Lục, khuôn mặt tròn trịa nhìn rất đáng yêu, chuyên làm các món cơm. Mới đầu Mạt Mạt và Miêu Uyển còn giả vờ làm thục nữ vài ngày, nhưng nhanh chóng phát hiện thì ra toàn là cùng một giuộc với nhau cả. Thật ra Mễ Lục là một cậu nhóc nhiều chuyện từ trong xương tủy, vì thế mọi người nhanh chóng kết thân, đối với việc sử dụng ám hiệu cũng rất quen thuộc, cuối cùng còn cùng nhau gắn bó keo sơn trên mặt trận chống ông chủ.
Trường học dạy quá tốt, mọi việc đều có hai mặt của nó, chủ nghĩa Mác trong triết học luôn thể hiện tính chính xác của nó từng ly từng tý một thông qua cuộc sống. Đối với Miêu Uyển mà nói, giấc mộng quá lớn trong lần đầu hẹn hò đã làm cho cô càng lúc càng hy vọng cao hơn, vì thế qua thêm mấy ngày, Mạt Mạt lại bắt đầu nghe cô nương này oán giận. . . . . .
Cậu nói xem vì sao chưa bao giờ Trần Mặc chủ động gọi điện thoại cho mình chứ?
Cậu nói xem vì sao tới bây giờ Trần Mặc không chịu gửi một tin nhắn xem hiện giờ mình đang làm gì, ở đâu chứ?
Rốt cuộc thì tình yêu là làm cho người ta vui mừng hay làm cho người ta lo lắng, loại câu hỏi ngàn năm không có đáp án này tạm thời mặc kệ nó, Mạt Mạt cảm thấy chuyện yêu đương này, hoặc là mình trở nên thận trọng, hoặc là mình phải đứng giữa ngã ba đường, nếu ngay cả năng lực chọn đường giữa ngã ba và tính thận trọng cũng không có, thì người chịu tổn thương chỉ có bản thân mình, rồi tất cả mọi người cùng khó chịu.
Miêu Uyển rưng rưng nước mắt hỏi: "Mạt Mạt, vậy cậu cảm thấy mình thuộc loại nào?"
Mạt Mạt đưa mắt đánh giá một phen, nhiệt tình cầm tay Mầm Uyển nói: "Bảo bối, thật ra thà vui mừng đứng giữa ngã ba còn hơn khiến người ta thương hại tính trẻ con của cậu!"
Miêu Uyển cắn răng!
Kỳ thật Mạt Mạt nói rất có đạo lý, cô cũng biết, tốt nhất là nên chủ động, thật ra tính tình Trần Mặc cũng khá tốt, rất cưng chiều cô, nhất định phải làm cho cái tính dửng dưng của Trần Mặc biến mất, phải khiến cho anh cũng biết khẩn trương khẩn và đau lòng. Bây giờ không phải lúc để cô tính toán chuyện được mất, hay chờ mong, cô cũng không thể không chờ đợi, chuyện này thật là rối rắm. . . . . . Tâm tình luẩn quẩn lòng vòng, thật khó hiểu.
Vì sao các cô gái thường hay gửi gắm mơ mộng của mình vào thơ?
Không phải thơ đều có chút rối rắm, không có dinh dưỡng lại làm cho người ta không hiểu hay sao?
Cô rối rắm một mình ở bên này, bên kia Trần Mặc cũng chẳng tốt đẹp hơn khi sa vào những công vụ bận rộn cuối năm. Vào khoảng thời gian này các nhân vật quan trọng thường cố gắng móc nối vì sự nghiệp thăng tiến của mình, đi lại đi lại tạo ra các mối quan hệ, vì thế chỉ khổ cho đám cán bộ công chức như bọn họ, hết tiếp đãi quan khách rồi lại điều tra, cuối cùng thu về được một mớ vụn vặt, mệt mỏi vô cùng. Trần Mặc quản lý năm đội được xem như là tinh nhuệ, lãnh đạo chi đội vừa giơ hoàng bài ra, một đám người chỉ muốn biến mất luôn, bị ép buộc từ trên xuống dưới ai mà chịu nổi.
Trần Mặc là người khá ngay thẳng, không biết đưa đẩy, có một số việc khá mất mặt mũi, việc phải làm chồng chồng lớp lớp, cũng không phải là người làm bằng sắt , cũng sẽ có lúc mệt, trời lạnh khiến vết thương phát tác,phần gân nhượng (Di: dây chằng nối giữa bắp và gót chân) bắt đầu đau âm ỉ. Buổi tối lúc Miêu Uyển gọi điện thoại, Trần Mặc đang xoa bóp bắp chân, cô hỏi bây giờ anh đang ở nhà phải không, Trần Mặc nhanh chóng nói vài câu, Miêu Uyển liền để bụng.
Miêu Uyển học môn Sinh không giỏi, nghiên cứu nửa ngày cũng không biết gân nhượng là bộ phận nào, chỉ đành phải dựa theo những gì ông cha xưa đã nói đau đầu chữa đầu đau chân chữa chân. Sáng tinh mơ đi chợ mua một cái móng giò và nửa cân gân bò, rồi lại ra tiệm bỏ vào cái nồi hầm cách thủy nấu, đương nhiên còn bỏ thêm vài thứ đậu gì đó làm nguyên liệu. Lúc trước cô vứt cái nồi này ở trong tiệm, mục đích là để nấu cháo ăn khuya, ai ngờ lúc hầm móng giò với đậu lại thơm như vậy, bị khách tới dùng cơm trưa hỏi