The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.

ệt tình lại chủ động, cho nên khiến cho tên đàn ông chó chết sinh ra ảo tưởng, luôn khinh thường cô, trên phương diện chiến thuật mà nói: con gái không thể quá vội vàng.
"Mạt Mạt, cậu nói xem có phải Trần Mặc rất quá đáng hay không! !" Miêu Uyển nắm tay.
"Đương nhiên !" Mạt Mạt cũng nắm tay.
"Cho nên bây giờ mình phải cho anh ta một bài học, cho anh ta biết bỏ qua mình sẽ phải trả giá rất nhiều đúng không !" Miêu Uyển giơ tay lên.
Mạt Mạt và Mễ Lục vô cùng chân chó vỗ tay: nữ hiệp cố lên.
Vì thế vấn đề khó khăn như vậy đã được giải quyết gọn ghẽ.
Buổi tối đầu tiên trong lúc Trần Mặc đang xem văn kiện thì di động đặt trên bàn, đến lúc anh xem xong mới phát hiện đã muộn. Trần Mặc hoang mang nghĩ, chẳng lẽ vẫn chưa nguôi giận?
Buổi sáng ngày hôm sau, Trần Mặc đi giám sát binh lính huấn luyện, do dự một chút vẫn nhét di động vào trong túi quần, hình như Miêu Miêu rất tức giận, nếu gọi điện thoại lại không có người nhận chỉ sợ càng giận thêm, nhưng hôm đó lại là một ngày này sóng êm gió lặng. Đến tối Trần Mặc bắt đầu do dự không biết có nên gọi điện thoại hay không, nhưng vừa nghĩ tới việc Miêu Uyển đang tức giận thì anh đau đầu, đối với những người tức giận anh chưa từng có kinh nghiệm khuyên giải, nói chi là phụ nữ tức giận, điểm chết người là bạn gái của mình, theo như lý luận thực tế mà nói thì anh phải biết dụ dỗ, cưng chiều, không để cho cô khổ sở thương tâm.
Trần Mặc cảm thấy, coi như đã hết, không nói chuey65n thì sẽ bớt tranh cãi, đợi cô hết giận thì tự nhiên sẽ liên lạc .
Vì thế, cứ kéo dài như vậy đến cuối năm, công tác an toàn phải chặt chẽ, các chiến sĩ nhớ nhà, Trần Mặc không...để ý đến chuyện vụn vặt này, nhưng lại trốn không thoát, tâm tư bị việc vặt vãnh chiếm hơn phân nửa, mà thời gian để nghĩ tới Miêu Uyển thì càng thiếu, công việc hai ba ngày gộp lại, nhoáng cái đã không còn thời gian.
Mà lúc này đây, Miêu Uyển đáng thương đã tự leo lên đài cao rồi!
Cô tự làm bộ dạng kiêu căng phách lối lên tận trời, trẻo rõ cao, vốn định làm bộ làm tịch cho đã nghiền, không ngờ Trần Mặc cũng không thèm chú ý, hiện giờ đã leo quá cao, quay đầu nhìn lại thì cái thang cũng mất!
Miêu Uyển khóc không ra nước mắt.






Áp suất thấp, chắc chắn là áp suất thấp, toàn bộ nơi này!
Gần đây tất cả nhân viên làm việc ở "Nhân gian" đều cảm thấy Miêu Uyển đang có tâm trạng không vui, mỗi ngày Mạt Mạt đều phải nói hai lần là nha đầu Miêu Uyển à, hôm nay đã đủ lạnh rồi, đừng bắt mình chịu họa vô đơn chí nữa được không?
Khách quen trong quán thường xuyên hỏi một câu, vì sao gần đây bánh ngọt hơi khó ăn?
Miêu Uyển thở dài một hơi, Mễ Lục và Mạt Mạt đều run lên, không hẹn mà cùng nghĩ, chuyện này nghiêm trọng hơn rồi.
Mễ Lục dè dặt đi qua chỗ Miêu Uyển thương lượng, nói cậu nhớ mang máng có một người bạn thời trung học đang tham gia quân ngũ, là người bản địa, hay là để cậu đi thiết lập lại quan hệ, tìm hiểu thông tin?
"Không ngờ chứ gì, hai người thấy đó, ở nơi này, mọi người đều vây quanh để xem, cho dù mình chặn bên này thì họ lại vòng sang bên kia . Nhưng dù sao thì mấy con phố bên ngoài đều phong tỏa, chỉ có vào chứ không có ra, tin tức không thể lan rộng được, nếu không toàn bộ thành phố đã chấn động rồi ." Cậu bạn trung học có chút kiêu ngạo ưỡn ngực.
"Có chuyện gì thế. . . . . ." Một đám người nhiều chuyện lập tức chụm đầu vào.
"Bọn mình cũng không rõ là chuyện gì, hình như là giết người yêu, nghe nói lừa tài lừa sắc gì đó, tình hình cụ thể không rõ. . . . . ." Cậu bạn trung học đang hạ giọng thì thầm quanh mấy cái lỗ tai, chợt nghe phía sau có tiếng hét to: "Tùy Ba, cậu đang làm gì ở đây hả!"
Cậu bạn trung học Tùy Ba sợ hãi đứng nghiêm, lắp bắp trả lời: "Không, không, không có gì ạ!"
Miêu Uyển và Mễ Lục ai oán nhìn người râu rậm đang chậm rãi đi tới, đồng loạt khinh bỉ người đàn ông quấy rầy bọn họ nhiều chuyện, không ngờ người râu rậm vừa nhìn thấy Miêu Uyển lập tức thay đổi sắc mặt, lập tức trở nên thân thiết và khách sáo, đầy nhiệt tình kêu một tiếng: "Chị dâu!"
Miêu Uyển không hiểu gì nhìn cậu ta, không biết từ lúc nào mình có một cậu em uy phong như vậy.
Râu rậm cười nói: "Chị dâu không nhớ em à, lần trước lúc chị đến đội đưa bánh ngọt, em ở bên cạnh giúp chị cắt bánh, chị còn đặc biệt để cho em phần lớn nhất đó!"
"Hả hả. . . . . ." Miêu Uyển làm như thể đã hiểu ra: "Thì ra là cậu, cậu. . . . . ."
"Đúng vậy!" Râu rậm vui mừng nở nụ cười.
Miêu Uyển nhẹ nhàng thở ra, nghĩ thầm, thật ra cô vẫn không nhận ra, nhưng mà cô vẫn cố gắng giả bộ, làm ra vẻ quan tâm hỏi: "Vậy sao mọi người lại ở chỗ này?"
"Là như vậy, nói đơn giản một chút, cụ thể thì em cũng vậy không rõ lắm, trên lầu có một cặp đang yêu đương, mà tên đàn ông kia đã có vợ, vợ anh ta đại náo làm gà bay chó sủa muốn tự sát, sau đó việc buôn bán của người đàn ông kia cũng không tốt, người yêu kia cũng không cần anh ta, tóm lại là cửa nát nhà tan."
"Sau đó thì sao?" Đột nhiên trong lòng Miêu Uyển có cảm giác thông