Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.
xong vấn đề kia, trông thấy cô đã có chút cứng nhắc, lập tức nói: “Em không cần phải trả lời anh gấp, em có thể từ từ suy nghĩ.”
Miêu Uyển liền thở phào nhẹ nhõm, cô nghĩ vậy cũng tốt, cô sẽ từ từ suy nghĩ lại.
Trần Mặc nói: “anh không vội, vì anh có rất nhiều thời gian, anh có thể chờ, cho nên em không cần phải trả lời ngay, hãy suy nghĩ thật kỹ.”
Miêu Uyển nghĩ thầm, cô suy nghĩ thật kỹ. Anh cứ chờ như vậy sao?
Miêu Uyển hoang mang nhìn Trần Mặc, Trần Mặc bị cô nhìn mấy lần, lông tơ dựng đứng, chợt khẩn trương, vội vã kết thúc câu: “Vậy, ngày mai anh trở lại tìm em.”
Miêu Uyển giương mắt nhìn cô, nuốt nước bọt, từ đáy lòng cảm thấy cô ấy có thể dạy dỗ một Tiểu Mễ ngoan ngoãn vâng lời, cố gắng vươn lên như vậy, cũng phải có lý do của nó, có trình độ để bàn về thực tế, không giống như cô, phá tình yêu tan tành.
“Vậy hiện tại mình phải làm sao đây?” Miêu Uyển khiêm tốn xin chỉ bảo.
“Cậu à” Mạt Mạt nghiêm túc chỉ vào Miêu Uyển, lần trước xe của cậu gặp tai nạn, cậu đã nói là phải kết thúc, nói thật lần đó mình vô cùng khâm phục cậu, nói kết thúc liền kết thúc, còn dứt khoát hơn đàn ông.
“Cho nên, khụ…. điều nên làm là đừng để ý đến anh ta.”
“Vấn đề này trước hết bỏ qua, vấn đề bây giờ là, cậu phải điều chỉnh thái độ, giải phóng tư tưởng! Vốn là cậu và Trần Mặc chia tay, mình cũng chẳng muốn nói cậu, nhưng bây giờ Trần Mặc chặn ngang như vậy, mình phải trả hết nợ cũ cho cậu, cậu biết ban đầu cậu sai ở chỗ nào không? Lỗi của cậu là đối xử với anh ta quá tốt.”
“Mình đối xử tốt với anh ấy cũng sai lầm à” Miêu Uyển oán trách.
“Đúng sai mười phần!” Mạt Mạt tiện tạy lấy một cái bánh bao trên kệ rồi hỏi Miêu Uyển: “Cái này chỗ cậu bán bao nhiêu tiền?”
Miêu Uyển nhìn một cái: “Năm đồng tám.”
“Tại sao cậu không bán hai đồng?”
“Vậy thua lỗ chết, bột mỳ bao nhiêu tiền một cân cậu biết không, còn phải thuê chỗ bán…” Miêu Uyển kích động nói.
“Thật cứng cỏi, cậu cũng biết đồ đạc bán quá rẻ sẽ bị thua thiệt à? Sống qua ngày, nói một cách thẳng thừng đó chính là làm ăn, tuy không giống đi chợ mua thức ăn, ba đồng tiền liền có thể mua được một bó hành, nhưng cậu không thể đi chệch khỏi quỹ đạo đường cong giá trị được.
“Mình mù chữ không có học qua đại học, cậu nói cao thâm quá mình nghe mà không hiểu.” Miêu Uyển bị câu nói sai mười phần đả kích mạnh, buồn bã nhìn chằm chằm Mạt Mạt.
“Khái niệm kia trung học cũng đã học rồi.”
“Cậu khi dễ mình không học trung học.”
“Cái con nhóc này” Mạt Mạt tức giận bấm bả vai cô, “Mình không tin thầy giáo cậu chưa dạy qua cái này.”
Miêu Uyển cúi đầu đếm ngón tay.
Mạt Mạt dừng mắt, nghĩ thầm, mình làm cậu ấy nghĩ đi nơi nào rồi: “Miêu Uyển, cậu có biết lúc trước vì sao hai người chia tay không? Chính là bởi vì cậu bán bánh quá rẻ, cậu quá chiều chuộng anh ta, rõ ràng là uất ức mà lại không dám nói. Kết quả càng về sau, cậu lỗ vốn làm không nổi nữa bỏ của chạy lấy người. Anh ta thì mất gì chứ, anh ta vốn không để nhiều tâm tư đến cậu, anh ta không hề giảm giá gì cho cậu, cho nên cậu đi rồi, anh ta cũng không thấy thương tâm, cậu đã hiểu được chưa?
Miêu Uyển cam chịu: “Nhưng mình làm sao biết, anh ấy sẽ không chê mình bán đắt đây?”
“Tiệm chúng ta muốn định giá thế nào thì định thế ấy. Đồ làm ra được phải bảo toàn tiền vốn, tìm một người ăn giúp, rồi thử hỏi một chút giá tiền như thế nào có chấp nhận được không? Cao hơn một chút nữa thì sao, thấp hơn một chút thì thế nào? Bố mẹ mình cảm thấy Mễ Lục không xứng đôi với mình, nói một đầu bếp nhỏ sẽ không có tiền đồ, mà mình lại thích như vậy, mặc dù không có bản lĩnh như người khác, nhưng mà anh ấy chịu nghe lời mình. Chuyện yêu đương này, giá cả thế nào tự mình xác định, cảm thấy đáng giá là được rồi, cảm thấy không đáng giá thì phải có dũng khí ra giá. Mạt Mạt đè bả vai Miêu Uyển: “Cho nên, lần này cậu kiềm chế cho mình, nên thận trọng hiểu không? Đừng hấp tấp giống như trước, cậu phải làm cho Trần Mặc ra chút máu, đừng thấy anh ta ngoắc tay thì cậu liền nhảy loạn, cậu mà còn như vậy coi chừng mình đánh cậu. Hơn nữa, cậu cũng không cần đối xử tốt với anh ta, không cần bán tống bán tháo bản thân như vậy, cậu có thể bán được bao nhiêu mình cũng biết được rồi, hai người bọn cậu đúng là trời sinh một đôi, vấn đề là cậu không chống đỡ được à, đến cuối cùng cậu lại chạy, cậu thế này là thế nào? Cậu chính là hại người hại mình.”
Miêu Uyển chống cằm như có điều suy nghĩ, một hồi lâu, khó xử hỏi: “Vậy rốt cuộc mình nên bán bao nhiêu tiền một cân đây?”
Mạt Mạt im lặng nhìn trời, nghĩ rằng đáp án này từ nghìn xưa đều không có đáp án, cậu lại còn hỏi mình.
Trước khi đi Mạt Mạt nói với Miêu Uyển: “nên kiềm chế, kiềm chế hai chữ này viết thế nào? Kiềm chế, mình thật sự hận không thể viết xong rồi dán lên ót của cậu”. Miêu Uyển cao giọng nói: “cậu cho mình là đứa ngốc sao?” Mạt Mạt mắng trong lòng, cậu làm người không phải ngu ngốc sao, con nhỏ ngốc!
Thật ra Miêu Uyển nghĩ, nếu Mạt Mạt không bảo cô kìm chế, hiện tại cô cũng chỉ có thể kiềm chế. Trần Mặc không đầu không đuôi mà chặn