Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
ngang, cậu bảo từ chối đi, anh ta cũng không làm cái gì, không thể nào tiếp tục từ chối. Nói tiếp nhận, có một châm ngôn nói thật hay: anh bảo tôi cút, tôi liền lăn, anh lại bảo tôi trở lại, thực xin lỗi, tôi đã lăn xa rồi.
Miêu Uyển nghĩ thầm, ban đầu mình nói muốn ra đi, thề son sắt là phải đi xa, thì phải có bộ dạng đi xa, cho dù là đứa ngốc, cũng không thể thấy người ta ngoắc tay thì mình liền trở lại. Cho nên, Miêu Uyển hít sâu một hơi, hiện tại mình cũng nên bắt chước xa xỉ phẩm kia, phải đem bán, mình phải nghiên cứu khách hàng ở trong lòng, mình có thể bán hai mươi đồng, vị trí của ba đồng này không nhất định sẽ được hoan nghênh.
Cho nên nói, khách hàng trong lòng rất vi diệu, tựa như tình cảm của nam nhân đều giống nhau, rất tinh tế, ừ nữ nhân cũng vậy.
Tối hôm đó, Miêu Uyển luôn để ý di động, giống như có cái gì vô hình bám chặt cô, về sau cô chợt nhớ cô không có số điện thoại mới của Trần Mặc. Miêu Uyển liền thu lại nụ cười, để điện thoại trở lại trong ngăn kéo, công việc thực rất bận, đi tới đi lui, cô cũng đem sự tình ném ra tận sau đầu. Đến giờ đóng cửa, Miêu Uyển nói tạm biệt với mọi người, theo thói quen đút tay vào túi đi về nhà, đi đến đầu phố thấy Trần Mặc đứng tựa vào ngọn đèn bên đường, quần áo bị đèn đường mờ nhạt nhuộm đỏ thành sắc màu u tối, đôi mắt đen nhánh chiếu ra sắc cầu vồng rực rỡ.
Miêu Uyển chợt giật mình: “Thật đúng lúc quá, anh đang chờ ai à?”
“Chờ em thôi” Trần Mặc đứng thẳng người đi tới.
“Oh, thật ạ.” Miêu Uyển thấy xúc động, cách biệt có ba ngày thật phải nhìn với cặp mắt khác xưa, lời trêu đùa mà cũng nói ra được, Miêu Uyển đi hai bước mới phát hiện thấy không bình thường, vội quay lại hỏi người phía sau mình: “Anh thật sự chờ em sao?”
“Anh đến để đưa em về nhà” Trần Mặc cúi đầu nhìn về phía cô, trả lời rất tự nhiên.
Miêu Uyển nhất thời chân nhũn ra, ôi mẹ ơi, cái này là đãi ngộ gì đây?
Vì để đương đầu tốt với địch, đạt tới cảnh giới trăm trận trăm thắng, Trần Mặc sau giờ ngọ trở về nơi ở liền mở một tiểu hội nghị chiến đấu, phân tích tỉ mỉ tình thế địch trước mắt, phân tích kỹ càng một phen rồi chuẩn bị chiến lược chiến đấu.
Trước mắt, Trung Tá đang nghỉ ngơi Lục Trăn cùng Trung Uý bị bỏ rơi Nguyên Kiệt, lợi dụng thiết bị truyền tin hiện đại cùng bắt tay đối với hắn một phen nghiêm túc phê bình giáo dục lại. Lục Trăn trên căn bản đã đem chuyện này nâng lên thành vấn đề vinh dự của quân nhân cùng với nam nhân, đại ý liền nói, như thế nào mà bị người ta bỏ rơi, thiện lương như vậy, dễ thu phục như vậy cậu cũng không giải quyết được. Trần Mặc cậu cũng đừng tự cao tự đại nữa, về sau đi ra ngoài không cho phép cậu mặc đồng phục rêu rao, quân giải phóng nhân dân Trung Quốc chúng ta xấu mặt không chịu nổi. Mà Nguyên Kiệt có ý tứ, đội trưởng anh cũng đừng chê em nói chuyện không dễ nghe, chỉ cần anh có 1% cố gắng của em chị dâu cũng không có chia tay với anh.
Mặt Trần Mặc không một chút thay đổi khi nghe hai người kia ngày càng không coi mình ra gì mà ra sức vùi dập, hơn nữa bên này hỗ trợ bên kia mắng người, có xu hướng thống nhất chiến tuyến, trong lòng không khỏi xúc động thật lâu.
Lục Trăn nói, ông Mặc cứ yên tâm, có khổ hay không cứ ngẫm xem cách mạng của cha ông của hai vạn rưỡi Hồng Quân có mệt hay không, cậu như vậy có gì là khó khăn, người anh em hãy suy nghĩ lại một chút, anh năm đó là chinh phục đỉnh cao Everest. Chẳng phải anh chinh phục được rồi sao? Cậu hãy nhớ kỹ cho anh một câu, tất cả lũ phản động chỉ là con cọp giấy, chịu không được một nhát đâm của cậu, nếu như một nhát đâm không được, thì cậu phải dịu dàng cho anh, chậm rãi mà tấn công, sẽ có một ngày đâm thủng.
Đồng chí Nguyên Kiệt không ngừng gật đầu, đúng đúng đúng, vẫn là Lục đội trưởng nói không sai.
Tiếp sau đó, đồng chí Lục Trăn hạ giọng kiêm nhường: “được, chờ cậu chọc phá xong, cậu đừng cho như vậy là đại công cáo thành, không phải thế, dụ dỗ vợ mình là một công trình khá lâu dài, đàn ông chúng ta tôn chỉ tuyệt đối chỉ có một hậu viện, là cốt lõi để dỗ dành phụ nữ. Cậu phải hiểu ý, dịu dàng săn sóc, nếu cậu để cô ấy cảm thấy không có gì oán trách, thì căn bản thế giới này cậu là người tốt nhất của cô ấy…”
Trần Mặc liền đáp: “vâng, vợ của anh ấy”.
Lục Trăn hỏi: “thế nào, cậu đối với vợ của anh có ý kiến gì không?”
Trần Mặc nói: “em không dám.”
Đồng chí Nguyên Kiệt thầm kinh hãi, mỹ nhân tuyệt sắc như thế nào mà khiến Lục Trung Tá theo đuổi trăm ngàn cổ cực như vậy, để cho đội trưởng của bọn họ cũng không dám đối với cô ấy có lời bình.
Lục Trăn hừ một tiếng, anh tin rằng cậu cũng không dám, tiểu Kiệt tử, báo mã số điện thoại cho anh, đội trưởng mà bọn cậu coi trọng, đến một cô gái cũng không giải quyết được, aiiiiz… Lục Trăn thở dài, biểu hiện chua xót vô cùng.
Trần Mặc không nhịn được hỏi ngược lại: “em không giải quyết được, chẳng lẽ anh giải quyết được sao?”
Lục Trăn đáp trả cậu một câu: “anh cũng không cổ lỗ sỹ đến mức để ý tới một cô gái bé nhỏ như vậy, dù sao anh cũng là người đã có gia đình.”
Trần Mặc trong lòng lặng lẽ nôn ra