Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Kim Làm Vợ Kế

Thiên Kim Làm Vợ Kế

Tác giả: Tô Diệu Thủ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 134969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/969 lượt.

òng tham. Xin Nhị nãi nãi niệm tình lão nô nuôi lớn thiếu gia mà tha thứ cho lão nô lần này." Nhược Thủy nào có quan tâm đến những giọt nước mắt giả dối kia, nàng xoay người bảo: "Tuổi tác ma ma cũng đã lớn, đã đến lúc nên về nhà hưởng phúc rồi. Đưa hai mươi lượng bạc cho ma ma dưỡng già, tiễn ma ma rời phủ."
Tin vú em của Tiết Uyên bị đuổi chỉ trong nháy mắt đã truyền khắp Tiết phủ, có người nói Nhược Thủy xuống tay không nể mặt, cũng có người gọi đây là giải quyết dứt khoát. Hạ nhân nói thế nào có thể ảnh hưởng đến chủ tử sao? Nhược Thủy xử trí có đầu có đuôi, hơn nữa nàng cũng chỉ gấp gáp lo chuyện Tiết Hạo và Tiết Uyên, những chuyện còn lại Nhược Thủy không gấp, không gấp.
Sau khi về phòng, Nhược Thủy bèn lấy sổ sách ra xem nơi xuất xứ của vải vóc trong phủ, quả nhiên tất cả đều được mua từ một tiệm tên là Cẩm Tú các. Hơn nữa với cái giá hai lượng một xấp mà Thẩm Mộ Yên nói, khi mua vào mỗi xấp lại đến bốn lượng. Nhắm mắt mở mắt đã lỗ một nửa, Tiết Minh Viễn sung túc bao năm nên coi tiền như cỏ rác sao. Song bây giờ vẫn chưa thể kết luận gì, chỉ có thể nói Thẩm Mộ Yên quản chuyện nhà không nghiêm, sau khi tra rõ sẽ xem xét kỹ càng hơn.
Tối hôm ấy, sau khi Tiết Minh Viễn về phủ, Nhược Thủy kể lại chuyện của bà vú, chỉ nói sơ lược là lấy đồ dùng của chủ tử bán đi. Tiết Minh Viễn cũng không tức giận, trái lại thở dài nói: "Lúc trước ta luôn bận rộn chuyện làm ăn, vướng chân vướng tay nên không chu toàn chuyện trong nhà. Bọn nhỏ cũng không được chăm nom tốt, ta biết Mộ Yên nhất định không đối xử với Hạo nhi và Uyên nhi tốt như với Đinh nhi, dù sao cũng không phải mẹ đẻ của bọn chúng. Thế nhưng mỗi ngày về nhà đều thấy Hạo nhi và Uyên nhi vui đùa tinh nghịch, ta cũng an tâm phần nào. Không phải chỉ mất ít tiền sao, người không việc gì là tốt rồi."
Nhược Thủy rất muốn nói, không phải, bọn chúng cũng bị người ta ức hiếp. Song nghĩ thế nào lại thôi, Tiết Minh Viễn cũng không sung sướng gì, cũng không phải chàng ở bên ngoài rượu chè lu bù. Chàng cũng vì Tiết gia mà cố gắng nên nàng bèn lên tiếng an ủi: "Sau này việc trong nhà cứ giao cho thiếp, chàng ở ngoài dốc sức làm ăn là được rồi." Tiết Minh Viễn nhìn Nhược Thủy, định nói điều gì nhưng kìm lại, suy nghĩ một lát mới bảo: "Nàng gả vào đã lâu, nàng... Những ngày qua nàng có hài lòng không?"
Nhược Thủy trợn tròn mắt, sao lại đột nhiên nói ra những lời này, nàng cười hỏi: "Mấy hôm nay phu quân nghĩ gì thế, sao tự nhiên lại hỏi thiếp chuyện này?" Tiết Minh Viễn nhìn nàng mà rằng: "Hôm nay Cố huynh đệ đưa đệ muội đến tiệm nhà ta. Cố huynh đệ thành thân trước chúng ta, hôm nay hai người họ đi Quế Lâm du ngoạn. Ta thấy bọn họ mới nhớ ra hai ta cũng đang tân hôn, vậy mà mấy hôm này nàng chưa được tận hưởng những ngày vui của tân nương mới gả. Nàng vừa gả vào đã tất bật quan tâm đến đám nhỏ, lo chuyện nhà cửa. Ta đây cũng quên bẵng đi chuyện hai ta vừa thành thân vài ngày, bận rộn đến quên hết cả sự đời."
Nói đến đây, Tiết Minh Viễn nhìn Nhược Thủy với vẻ không cam tâm: "Chẳng hiểu sao ta lại cảm thấy rất quen thuộc khi ở bên nàng, cứ như chúng ta đã là phu thê từ rất lâu rồi, cho nên ta mới quên rằng chúng ta chỉ vừa mới thành thân." Nhược Thủy nghe xong liền cười ngọt ngào nói với Tiết Minh Viễn: "Viện cớ."
Tiết Minh Viễn chỉ cười: "Không phải, không phải thế đâu. Ta đã hoãn lại công việc ngày mai, ngày mai chúng ta cùng đến ngoại ô du ngoạn, chỉ hai chúng ta." Nhược Thủy cười nói: "Tháng tám thơm mùi hương hoa quế, lúc này cũng vừa đúng dịp."
Rạng sáng ngày hôm sau, sau khi đưa mấy đứa nhỏ vào lớp, hai người lập tức xuất phát.
--- ------
[1'> Chỉ chuyện không viên mãn, liên lụy đến kẻ khác. Chỉ việc một kẻ phạm tội sa lưới, kéo theo những kẻ liên đới bị bại lộ.






Làm Thơ
"Mạc tiện tam xuân đào dữ lý, quế hoa thành thực hướng thu vinh." Hoa quế biểu trưng cho sự tốt đẹp, cát tường, tháng ba cũng chính là lúc hoa quế nở rộ. Nhược Thủy và Tiết Minh Viễn vừa đến vùng ngoại ô đã thấy trước cổng rừng hoa có mấy chiếc xe ngựa đậu lại, không biết là nhà vị nào cũng cùng đi du ngoạn. Ngoài ra còn có mấy sinh đồ tốp năm tốp ba đi vào trong.
--- ------
Dịch nghĩa: Chớ mong xuân tháng ba có đào có mận, chỉ riêng hoa quế rực rỡ tựa thu vàng
--- ------
Một vị phu nhân khác vội bồi thêm: "Mùa đông trong kinh rất lạnh, nhưng lần trước khi ta vào kinh làm khách ở nhà cữu cữu ta, mùa đông ai nấy đều nhóm lửa sưởi ấm, có nhà còn có bếp sưởi trong phòng." Một người khác cũng nói: "Tôi cũng biết, tôi cũng biết. Thế nhưng phòng chúng ta quá nóng, chỉ có thể đặt một chậu than mà thôi. Lần trước tôi có lấy một ít than ngân sương, dùng cũng tốt lắm..."
Mấy phụ nhân ríu rít trò chuyện với nhau về những thứ lặt vặt trong gia đình, Thành cô nương lại không tham gia bàn luận, có lẽ thấy rằng những chuyện sinh hoạt đời thường này quá chán ngán. Thấy Nhược Thủy là vợ một thương nhân, Thành cô nương cảm thấy thân phận mình không giống với Nhược Thủy, cũng không muốn lại gần h